Thứ Năm, 5 tháng 12, 2024

Sân Ga - Trần Yên Hòa

 LPQ - SÂN GA XƯA - Văn - Hội Ái Hữu Cựu ...

 

Sân Ga

 

Tôi ngó mười phương tìm em không thấy

Em quay lưng đứng mãi tít trời nào

Chặn đường tôi qua, em là ga nhỏ

Có thể Tam Kỳ, An Mỹ xa xôi...

 

Rồi tôi lại đi một chặn đường dài

Hàng dương liễu ngẩn ngơ lòng đá tảng

Tôi lăn quay trong từng đời sống

Bỏ em một mình giữa cơn mưa giông

 

Có còn gì không, thôi em dĩ vãng

Có còn gì không, mưa bay trong đời

Cánh bướm vườn xuân một thời xa lắc

Cánh cửa nào mở, khép, trong tôi

 

Con chim chiện xưa cũng thôi không hót

Còn có ga nào đợi bước tôi qua?

 

Lãng mạn thu

  

Em, mùa thu, mùa vàng rưng hoa cúc.
ngẩn ngơ anh tìm kiếm suốt đời riêng
trong lòng anh mưa đã nhòa ký ức
về một người làm ấm giấc mơ em

Anh đốt đuốc huơ cho đời tỏ rạng
mùa thu, xa, tận mãi xứ trầm hương
xa ngái lòng ơi riêng mình với bóng
một cành hoa ngâu nở vội bên đường

Anh một mình ngẩn ngơ soi bóng lẻ
cành sầu đâu rụng hết lá về đêm
có cơn gió heo may, ngày quê cũ
chợt biết thu về mang dáng áo len

Guốc cao gót em nhẩn nha từng bước
mang chút thu quen chớm lạnh sang mùa
mưa cũng lạ lùng như là hơi thở
của em, ta, xưa, trở dậy cùng mơ

Mở toang cửa chào mùa thu đến
ghé môi hôn thắm thiết ân cần
trong nhịp đập trái tim, sự sống
một mùa thu, òa vỡ bâng khuâng

Mở toang cửa cho lòng hối hả
ôm thu về cùng gió heo may
ta chợt nhớ một mùa thu cũ
của sài gòn hà nội xưa sau

Thu, em, cali, một ngày rất vội
cái lạnh se da làm buốt lòng người
đốt chút lửa cho lòng ấm lại
hong cuộc tình, vầy chuyện trăm năm.

 

Trần Yên Hòa

 

 

Bài thơ thứ hai cho người tình sầu cố xứ - Trần Dzạ Lữ

 


Tên thật: Trần Văn Duận

Sinh năm: 1949

Quê quán: Ngọc Anh, Huế

Sống và làm việc tại TP. HCM

 Nhà thơ Trần Dzạ Lữ qua đời lúc 22h45 tối ngày 25/01/2024 (nhằm ngày 15 tháng Chạp năm Quý Mão) hưởng thọ 77 tuổi




 *

Bài thơ thứ hai cho người tình sầu cố xứ 

 

 Hỡi người em lệ sầu mắt đỏ

Áo trắng dài trong nắng vàng rưng

Em biết không, chiều nay anh nhớ

Thân lạc xứ người hồn đau gửi cố hương

 

Anh gửi hồn về thăm thành nội

Ơi mùa thu nhả lá đổ sương mù

Chiều xưa em hát như chim hát

Giọng vàng lòng đá cũng mềm luôn

 

Anh gửi hồn về thăm cây lá

Thăm căn nhà của mẹ che nắng cùng mưa

Nơi đó chúng mình cùng khôn lớn

Nuôi ước mơ hiền trên mười ngón tay ngoan

 

Em ước mùa đông trong chăn ấm

Nhai bắp rang đọc truyện Kim Dung

Có anh che tình mái rộng

Cho tóc mun em thắt bím màu hồng

 

Hỡi người em tuổi vàng bé bỏng

Biết bao giờ có bóng bình minh lên?

Cho anh về nương tình của mẹ

Hát với em những ca khúc dân mình.

 

SàiGòn và tình yêu em…

(Để tặng vợ )

 

Cứ như là trời Huế vào đây

Để SàiGòn tinh mơ se lạnh

Em ra đường khoác thêm áo ấm

Hoá dịu dàng Tôn Nữ nào đây?

 

Tháng giêng SàiGòn mà có mưa bay

Trong mắt ai thành chiều Vỹ Dạ

Qua cầu Thị Nghè trút hết đắng cay

Khi gặp nhau không còn xa lạ…

 

Nhấp ly Café dưới tàn bóng cả

Của hàng cây nhạc ngựa bên đường

Tự dưng ấm lòng khách lữ

Một thời yêu cô gái Sài Gòn !

 

Một thời nào ta cứ lang thang

Đời vô dịnh  trước ngả năm ngả sáu

Khi không mình thành  chồng vợ

Em về xứ Huế cùng anh…

 

Bây giờ tóc đã thôi xanh

SàiGòn vắt vai thêm những cư dân

Anh vẫn không quên tháng giêng ngày ấy

Nắng vàng hanh ngõ nhà em…

 

Mình về không có trầu têm

Không có pháo hoa ngày cưới

Nhưng tấm lòng, trước sau như một

Thủy chung gần hết trăm năm!

 

Trần Dzạ Lữ

 








 


Thứ Tư, 4 tháng 12, 2024

Chuyện dài bầu cử Tổng Thống Mỹ - Đinh Từ Thức

Gọi là chuyện dài, vì bắt đầu từ cả chục năm trước, và chưa biết bao giờ chấm dứt.

Hồi 1: Hillary và Trump, vừa bầu vừa bực, 2016.

 

clip_image002

 

Trong bài Vừa bầu vừa bực đăng trên Da Màu ngày 18 tháng 10, 2016, người viết có nhận xét: “Sống tại Mỹ trên bốn thập niên, trải qua mười cuộc tổng tuyển cử, chưa có cuộc bầu cử tổng thống nào lạ lùng và gây bực mình như năm nay”.

Tại sao bực mình? Ở Việt Nam người ta thường nói “đảng cử dân bầu”, có ý chê trách một thứ bầu cử lấy lệ, không có tự do và công bằng. Ở Mỹ cũng đảng cử dân bầu, nhưng khác VN ở chỗ Mỹ có nhiều đảng, trong số này, hai đảng lớn nhất là Dân Chủ và Cộng Hoà, mỗi đảng, theo một thủ tục chọn lựa sơ bộ rất gay go, cử ra đại diện khá nhất của đảng, để cử tri toàn quốc tự do bầu chọn theo lương tâm mình. Vì đã qua cuộc chọn lựa sơ bộ, đáng lẽ người đại diện mỗi đảng, ít nhất phải là người có đủ tư cách, khả năng và những đức tính căn bản cần thiết cho người lãnh đạo. Trong ngày tổng tuyển cử, cử tri toàn quốc chỉ chú tâm vào đường lối, chính sách của mỗi đảng để quyết định, không phải bận tâm về kẻ xấu người tốt, mà là lựa chọn giữa ai là người hợp với mình hơn.

Thứ Ba, 3 tháng 12, 2024

Nước mắt ngày xưa - Lê Thanh Hùng

 Giọt nước mắt thành người - Tuổi Trẻ Online



Nước mắt ngày xưa

Nhẹ nhàng thôi, nước mắt

Ngập ngừng chảy vào trong

Tình đâu? Mà thưa nhặt

Mười năm cánh bên lòng

               *

Long đong rồi cũng đến

Tuổi nào nước mắt xuôi

Bâng quơ  ừ, số mệnh

Theo vận đời nổi trôi

Nhánh hoa khô - Bùi Thanh Xuân

 Hoa khô handmade - Hoa Khô nguyên liệu ...


1.

Gặp nhau cùng chuyến bay, Thuận về nhà còn tôi về thăm quê cũ. Thuận mời tôi đến nhà ở lại chơi ít hôm.

Thuận nhắc nhiều, tuổi thơ xóm cũ, chiến tranh, lính Mỹ.

Có câu chuyện riêng tư Thuận kể say sưa, tỉ mỉ. Tôi tách riêng ghi lại bởi vì thấy lạ, thú vị và cũng có phần hư hư, thực thực. Sự việc xảy ra mấy chục năm trước, Thuận giữ kín trong lòng.

Chuyện Thuận có con, một bé gái khi mới mười bảy tuổi.

Sổ lồng - Nguyễn Ngọc Tư


 

 Tranh: Trịnh Tú

 

Buổi trưa này như của hôm qua, đài cũng đang phát một bài ca cải lương, sóng âm dặt dẹo. Và tờ lịch đóng băng ngày mùng bốn. Chỉ tiếng chồng gầm gừ làm Lý biết có gì đó bị bỏ lỡ.



Lúc này cô ngon ha. Dám để tôi ngủ muỗi ngoài đống rơm suốt đêm.

Thế là… Chị ơi! - Vũ Ngọc Tiến

 

Nhà văn Vũ Ngọc Tiến (1946-19/6/2024)

 

Thế là…ông Trời có mắt. Đời chị khổ nhiều rồi, khổ từ năm lên sáu, giờ ngoài bảy mươi xuân ông Trời mới cho chị thư nhàn an hưởng tuổi già. Con cái thảy đều thành đạt, bầy cháu nội ngoại xum vầy, đúng là “một cây cù mộc một sân quế hòe”… 

Chuyện Tình Vượt Biên - Trần Yên Hòa

    Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...