![]()
“Cô Phụng” thời son trẻ
(Tư liệu của gia đình Cô Phụng)
1. Những ngày cuối đời của má tôi, khi tôi ở Mỹ về thăm, má tôi đã nhớ quên lẫn lộn. Thường thì bà cứ đòi về nhà mình ở Phan Thiết, có lẽ đó là những tháng năm đẹp nhất của bà. Theo bà thì có hai con Ngọc, một con ở ngoài Phan Thiết, một con sang Mỹ lấy chồng. Rồi bà nói với chị tôi, chắc nó bị chồng bỏ, nên mới về đây mà dấu cả nhà. Cũng có lúc bà ngồi đếm tuổi rồi thở than: “Sao tuổi của má nhiều quá vậy?” Lúc buông câu đó, bà đã trên tám mươi. Tuổi tôi bây giờ cũng đã gần bảy mươi, vậy là cũng khá bộn rồi. Trong thời gian đại dịch, bạn bè gọi hỏi, biết tôi bận rộn còn hơn thời chưa dịch, ai cũng chúc mừng, cho là làm việc liên tục như vậy, hy vọng là sẽ tránh bị vướng vào bịnh… Alzheimer’s. Nếu biết những chuyện tôi đang làm, má tôi sẽ lắc đầu: “Nó lại vướng vào những việc tào lao chi thiên.”
Khi còn tỉnh táo, má tôi ưa dặn: “Mấy đứa phải chờ má chết thiệt rồi muốn làm gì làm, má sợ nhứt là mở mắt ra, biết còn sống nằm trong hòm mà hỏng biết sao kêu cứu.”