Thứ Năm, 2 tháng 12, 2021

NHỚ (II) - Võ Công Liêm

 

HS Nguyễn Sơn | HỌA SĨ VIỆT NAM HẢi NGOẠI

 tranh nguyễn sơn

 

 

NHỚ (II)

                                               tưởng niệm: Nguyễn thị Mai Anh (1931-2021)

 

chẳng có chi

chẳng buồn chi

có không không có vốn là như không

hư vô

một tiếng thì thầm

để mai mới thấy tinh anh giữa đời

xin gác lại một trời xưa cũ đó

dưới bóng cờ phất phới mặt trời soi

có nhớ hay không chẳng đặng đừng

một trời thế kỷ một lần qua

sắc son cho trọn tình nhân thế

có đó

hay không

tình như đã

kinh luân khởi tâm thượng*

không có

có không

một thời lặn lội bờ sông

để cho con cá hóa rồng chín sông

vì dân

vì nước

vì tình

có chi thì có một đời chẳng quên

 

hởi những người nằm xuống

khí thiêng sông núi hồn thục nữ

cho hoa mai nở một lần đó thôi.

 

*Thơ Nguyễn Công Trứ (1778-1858) :’kinh bang tế thế, luân thường đạo lý lấy tâm làm đầu’

 

NẮNG ĐIẠ NGỤC

 

nắng lung linh

nắng khép mình

đêm tối trần gian đau đớn vô cùng

con là sáo / mẹ là ngàn vạn gió*

giữa chốn ba đào bóng tịch dương

lời ai oán đầu thai trong mưa gió

ngút ngàn say bóng ngập bóng lùa

hồn dã man đi đầu trong điếu đóm

nghĩa xa người chuyển điệu càng khôn

đường đi xuống phố che mặt che mày cách bóng đứng

nguyên từ lộ tuyến miêu cương giữa trưa ngột gió một phiên trường đó đây  

nắng chói chan đưa em vào nội . nắng khỏa thân qua bốn cửa thành

hương giang một tối mưa dầm nghe lời truy điệu điệu hùng tâm kia

trần gian mở lối trần gian

thiên nha bóng đứng / thiên nha đón chờ

nắng địa ngục mát hương hoa địa ngục

cho trăng bạch tuột mê man cõi đời

 

mưa có một lần mà mây vẫn đợi

sáng mai về em tắm nốt mủa trăng.

* Thơ Xuân Diệu (1916-1985)

         

LỜI GIÃ TỪ

 

em về tắm nốt mùa trăng cho thơm lúa mới cho tình lên ngôi . không

những cánh hoa bẽ gió đã sang mùa nhớ trong tay nguyệt

vườn xưa lặng lẽ một sáng trời trong trong lòng người cô phụ

bốn bề hừng hực cháy

thấm nhuần ơn thệ nguyện

em . đang nghe mùa thu thở giữa trời tuyệt chủng bóng quan san

một thời phế đế ta về trong ký ức yêu thương nồng hậu của bốn mùa

xin ngất tạnh những điêu tàn mục nát trên dặm trường gian khổ ai ơi

giã từ một hành trang lỡ vận trên con tàu ngập nước thuyền nan xưa

hãy quên đi để về trong tĩnh lặng . để nghe sông núi hờn sông núi

giã từ tình yêu khốn đốn

trên mảng đời còn lại

tôi . đứng bên này giọt lệ ngàn sau để nghe nhung nhớ sầu ly biệt

xin được nắm tay em một lần như đã hứa của chiều mưa giông tới.

 

VÕ CÔNG LIÊM  

(ca.ab.yyc. Rememberace-day 11/11/2021)

 (Tác giả gởi)

TẠP NHẠP THI - Chu Vương Miện

 Long Hồ Vĩnh Long: Tranh Sơn Dầu (Quỳnh Hương) - Họa Sĩ Nguyễn Sơn

tranh nguyễn sơn


Nơi sòng bài con đen con đỏ

Nơi phố phừờng lầu đỏ lầu xanh

Quang Dũng trụ Phù Lưu Chanh

Văn Cao ở góc Hàng Kênh Cánh Gà

 

Quá tài hoa nghiêng thùng đổ nước

Mà gian nan đến trật đường rầy

Cũng đành người đó ta đây

Ngất ngư cả kiếp dở say ven đời

 

Rồi Tây Tiến 1 thời lửa đạn

Hết Thượng Lào hoạn nạn lia chia

5 năm Mường Lát Mường Tè

Măng giang măng trúc măng le suối ngàn

 

Mơ thanh bình hoa mua nở mãi

Nơi vùng cao còn mãi nhớ quê

Tổng Phùng Bất Bạt Ba Vì

Hắc giang Tần Lĩnh Tản Đà còn đây 

 

Trời lẫn núi và mây vần vũ

Đất Viên Chăn mà ngỡ Sơn Tây

Cuối mùa cánh vạc còn đây

Đừng lên khấp khuỷu lá bay ngập đèo


Có mợ thì chợ vẫn đông

Không mợ cũng chả ai trông mợ về  [*]

Chuyện trận gió bên hè thổi mãi

Vườn 3 tiêu cành lại xác xơ

 

Thu phong từ đó tơí giờ

Vườn hoang nhà trống lặng lờ thế thôi?

Chuyện dòng sông tứ thời chẩy mãi

Cứ 1 chiều thoải mái về xuôi

 

Xưa nay người vẫn phụ người

Ăn cháo đá bát muôn đời còn nguyên

Bao năm nước chẩy đá mòn

Nam tào bắc đẩu vẫn còn bơ vơ

 

Cổ nhân từ đó tới giờ

Công thành thân thoái sờ sờ còn đây

Gà ăn thóc “xong“ ị ngay tô thóc

Chim no rồi lần lượt bay lên

 

Chuyện đời trước lạ sau quen

Thân tình quên được là quên mất rồi

Vua cùng quan nhất thời còn đó

Vinh quang gì? làm cụ trong dân

 

Thường ra nước vẫn chở thuyền

Đôi khi chuyển gió dìm “thuyền“ như chơi ?

[*]

Ca dao kéo dân gian

 

Chu Vương Miện

 (nam CA, USA)

Tác giả gởi

Thứ Tư, 1 tháng 12, 2021

Đọc truyện ngắn Trần Doãn Nho - Trần Yên Hòa

 

“Đi. Trong Một Buổi Sáng,” tập truyện ngắn mới xuất bản năm 2021
 của nhà văn Trần Doãn Nho. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

 

ANAHEIM, California (NV) – Trước năm 1975, tôi chưa đọc truyện của Trần Doãn Nho. Có lẽ thời đó, dù mê văn học lắm, nhưng vì là một sĩ quan Bộ Binh tác chiến, suốt ngày phải lặn lội hành quân, có về nghỉ dưỡng quân thì phải về thăm gia đình, nên không biết có một nhà văn mang tên Trần Doãn Nho.

Đến khi qua Mỹ, khi đi làm công nhân ở một tiểu bang lạnh, tôi có đặt mua tạp chí Hợp Lưu của Khánh Trường. Ở đây tôi mới chú ý đọc những truyện ngắn của Trần Doãn Nho. Tôi rất thích với văn phong gọn, đối thoại dí dỏm, truyện có nội dung một truyện, không la đà lan man dài dòng, lý luận… nên tôi đã ghi tên tác giả Trần Doãn Nho vào tâm trí…

Mãi đến năm 1998, khi trở về lại California – nơi được ví như cái nôi sinh hoạt Văn Học Nghệ Thuật của người Việt hải ngoại – tôi có dịp tiếp xúc được nhiều nhà văn, nhà thơ, nhiều buổi ra mắt sách của các tác giả mình yêu thích, trong đó có Trần Doãn Nho.

Khoảng năm 1999, Trần Doãn Nho từ Massachusetts sang Nam California, ra mắt bốn tác phẩm tại phòng sinh hoạt của nhật báo Người Việt ở thành phố Westminster, gồm tiểu luận “Viết và Đọc,” tập truyện ký “Loanh Quanh Những Nẻo Đường,” tập truyện “Vết Xước Đầu Đời” và “Căn Phòng Thao Thức.” Những nhà văn lên giới thiệu về Trần Doãn Nho và các tác phẩm hôm đó là Nguyễn Mộng Giác, Bùi Vĩnh Phúc, Phạm Xuân Đài…

Hồi đó, tôi nhớ lại, tôi tới bàn tác giả ký tặng sách, tác giả không biết tôi là ai, tôi nói tên và xin mua hai cuốn sách “Vết Xước Đầu Đời” và “Căn Phòng Thao Thức,” tác giả cười rất thân thiện và ký sách. Tác giả lúc đó còn trẻ, dáng người trung bình, thư sinh của những người con Huế lịch sự, trí thức, vui vẻ. Tôi đã tặng lại người bạn cùng đi theo tham dự buổi ra mắt sách một cuốn, và tôi nhận lấy một cuốn “Vết Xước Đầu Đời.”

Chuyện Tình Vượt Biên - Trần Yên Hòa

    Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...