tranh nguyễn trung
tranh nguyễn trung
những chiều đông cuối năm
những chiều đông cuối năm ngồi nhớ quê hương
nhớ vắt cơm nếp nhớ cọng rau thơm nhớ vị ớt cay
nhớ mùi trầm trên bàn thờ ngoại
nhớ mẹ cha mắt mờ theo ngày tháng
nhớ em thơ từ cay đắng lớn lên
nhớ chị hiền theo chồng ra biên giới
nhớ họ hàng bỏ làng xóm ra đi
những chiều đông cuối năm ngồi nhớ quê hương
nhớ bạn bè đã chết nhớ những thằng còn sống
những thằng mặc cảm những thằng còn cầm súng

TIN BUỒN
Bạn Văn:
Thành
Tôn, Cung Tích Biền, Phạm Phú Minh, Trần Thế Phong, Nguyển Đình Thuần,
Vương Trùng
Dương, Chu Vương Miện, Tô Đăng Khoa, Lê Lạc Giao, Nguyễn Thị Khánh Minh,
Phan Tấn Hải, Trịnh Y Thư, Đức Phổ, Từ Hoài Tấn, Trần Mộng Tú, Vũ
Uyên Giang, Nguyễn Hàn Chung, Bích Thượng Thổ, Lê Giang Trần, Diễm Châu,
Sơn Trương, Võ Kỳ Điền, Phan Nguyên, Huỳnh Liễu Ngạn, Trịnh Hảo Tâm,
Đinh Trường Chinh, Hà Nguyên Du,
Việt Dũng Ngô, Tôn Nữ Thu Dung, Hồ Đình Nghiêm, Ngô Quốc Đông, Trịnh
Cung, Đặng Phú Phong, Nguyễn Xuân Thiệp, Hoàng Xuân Sơn, Gia Nguyễn,
Nguyễn Nam An, Itala Pucillo, Trương Văn Dân, Nguyễn Vy Khanh, Phạm Cao
Hoàng, Nguyễn
Anh Khiêm, Phạm Chu Sa, Lê Văn Trung, Nguyễn Thị Ánh Nguyệt, Nguyễn Lệ
Uyên, Nguyễn Đình Từ Lam, Lương Quang Bình, Trần Doãn Nho, Vũ Hoàng Thư,
Mạc Phương Đình, Phan Trang Hy,
Diệp Hoàng, Trần Quang Hùng, Nguyễn An Bình, Nguyễn Quốc Thái, Lại Quảng
Nam, Bà Trần Văn Nam, Tô Thẩm Huy, Nguyễn Lương Ba, Hồ Đình Nam, Lê Hân, Thy
An, Luân Hoán, Thang Vu Văn, Nguyễn Phú Yên, Nguyễn Miên Thảo, Huy
Tưởng, Nguyễn Vũ Sinh, Trần Yên Hòa...
Nhà thơ Nguyễn Thanh Châu là khuôn mặt quen thuộc trong giới văn học. Bạn bè ai cũng biết tiếng và quý mến, thường tìm đến Châu khi cần tài liệu viết lách. Gần đây, trang mạng Văn Việt đã giới thiệu Nguyễn Thanh Châu như sau:
Nguyễn Thanh Châu sinh năm 1951 tại Sài Gòn, theo học trung học Petrus Ký rồi Đại học Vạn Hạnh. Từ 6/1972, động viên vào trường Bộ binh Thủ Đức, phục vụ tại chi khu Cao Lãnh. Từ 1975 đến 1980, đi tập trung học tập. Tháng 4/1995, sang Mỹ theo diện HO.
Nguyễn Thanh Châu có thơ đăng trên các tạp chí văn học như Văn, Văn học, Phố Văn, Khởi hành, Thư quán bản thảo và một số trang mạng. Ông hiện định cư tại thành phố Phoenix, Tiểu bang Arizona, Hoa Kỳ.
Nguyễn Thanh Châu đã xuất bản Ca nguyện. Gởi cây xương rồng trong gió (2009. Thư ấn quán) và Ca oán. Đến với mùa giải oan (2011/ Thư ấn quán). Thơ ông tựa hồ một tiếng nấc giữa câu chuyện đời dài dặc, thăng trầm, nhiều đau đớn, day dứt, nhớ tiếc…
Sau đây Trang Thơ gởi đến các bạn những bài thơ đẹp từ thi ngữ đến hình ảnh của Nguyễn Thanh Châu.
SAO KHUÊ

trà. giao thừa
chưa thấm ngụm trà xanh
giao thừa đâu đến vội
tình chắt chiu. cũng đành
sợi tóc nào bên gối…
tuyết flagstaff
lần đầu đến gặp tuyết rơi
tưởng như tóc mẹ trắng trời quê xa
lạnh đầy một cõi hồn ta
lên cao những rặng thông già lặng hơi
rơi rơi. tuyết trắng. rơi rơi
bóng mờ vạn cổ đắm rồi trần tâm
mai kia nào chỗ ta nằm
còn hư vọng khúc nguyệt cầm. nỗi khuya…
chiều nay ta đốt lửa trên rừng
đến chiều nay chờ nhau đốt lửa
trên đồi hoang khói lượn bay cao
trong lòng anh nghe cũng xôn xao
đời rong ruổi bắt lời thiên cổ
sầu mang lạnh theo nguồn thác đổ
đến chiều nay mộng suốt nghìn trùng
bước cùng em cảm chút lạ lùng
hương da thịt lẫn mùi cỏ lá
đốt ngàn sau hết lòng băng giá
tiếp đời nhau còn buổi sơ đầu…
dương cầm. xanh
để nhớ PHẠM CHI LAN
nắn nót dương cầm. xanh
căn phòng khuya. huyền hoặc
giấc xưa về tinh anh
hồn nhạc xanh lên mắt…
nguyệt tận
khuya qua
như trong giấc mơ
lũ dơi quạ cắp trái tim tôi. bay mất
để sớm nay treo cành xanh những lá dao đâm
tôi chỉ thấy vừng trăng khô nhỏ máu
xuống mái hồn rách bươm…
quà tặng
ly rượu cạn rồi
tôi uống lấy những lời tình rỗng
mãi. bao lâu
mùa hè thiêu bỏng cơn cuồng nộ
đám nhân sinh truy tìm trái cây đau khổ
làm quà tặng vĩnh hằng…

Hồn quê
Ta vụng dại, và cứ ngỡ an nhiên
Đời quê kiểng, lẫn vào câu bát nhã
Nữa đêm nghe, tiếng cựa mình của lá
Của hoa, hay là của nổi lòng riêng?
*
Trong thẳm sâu, như có tiếng thở dài
Điều gì đó, như bâng quơ, bất chợt
Mãi âm ỉ và thao lao, không ngớt
Trôi suốt đêm dài, nắng mới nguôi ngoai
*
Khi tia nắng đầu tiên, vừa gõ cửa
Vẽ vạnh tròn, trên vách đá rêu phong
Cứ nhấp nháy, như đồng tiền sấp, ngữa
Dẫu hư không, sao cũng nặng trĩu lòng
*
Thời gian đọng, trên đầu tràn tóc trắng
Dòng đời trôi, những trắc trở, ngã nghiêng
Ăn trái ngọt, sao quên thời cay đắng?
Bao trăn trở, ưu tư, nỗi muộn phiền …
*
Sao cứ so sánh, chuyện đời, cao thấp ?
Đâu còn là thời mơ mộng, bâng khuâng
Sau lớp bụi, thời gian nào, khuất lấp
Trái tim hồng, vẫn réo gọi, mùa xuân.
IV/2015
Ngồi trong quán cũ
Lặng lẽ, bước qua con phố cũ
Kỷ niệm xưa, thấm đẩm góc đời
Bao năm rồi tưởng chừng yên ngủ
Vết thương xưa còn đó, người ơi
*
Phố cũ đã oằn mình đổi mới
Con đường quen, say đắm một thời
Gốc me già, ta thường đứng đợi ...
Hoa ngày xưa, từng cánh rơi rơi
*
Có lúc hết tiền, tình, bó gối
Ngồi một mình, trong quán cà phê
Bóng nắng rớt, chậm chiều mờ tối
Đếm giọt rơi, khắc khoải lối về
*
Vẫn biết thời gian rồi khỏa lấp
Tương lai còn trong những bàn tay
Lơ đãng ngó, giật mình bắt gặp
Nợ quán chồng thêm cuốn sổ dày ...
Đợi
Rất có thể em còn xõa tóc
Bên hiên xưa, khắc khoải quên chiều
Nắng tháng giêng, gãy giòn khô khốc
Ngày trôi mùa, ngắt ngứ tin yêu
*
Hoa cỏ ngập đường xa dịu vợi
Anh nổi trôi xây xước quê người
Bỗng chợt nhớ năm chờ, tháng đợi
Bến hoàng hôn, ráng đỏ thắm tươi
*
Của ngày giêng, quạnh đồng, lộng gió
Bên sông xanh ngăn ngắt, tiếng cười
Anh sẽ đến, điều gì bày tỏ ?
Dẫu muộn màng của tuổi năm mươi
*
Em vẫn trẻ trung, làn áo mỏng
Ngực phập phồng, trong nỗi giêng hai
Cánh cổng vắng, khép hờ, mở đóng
Thời gian khua, rụng chốt then cài
*
Nghe chao chác, tháng ngày đánh mất
Lời yêu xưa, lỏn lẻn, gọi mời
Thôi chấp hết, góc đời quăng quật
Để anh về, chiều muộn, em ơi...
Tình xa
Anh yêu em, dẫu không còn trẻ nữa
Rất tự nhiên, đằm thắm, một tâm hồn
Yêu lặng lẽ, như chưa hề chọn lựa
Chỉ âm thầm, say đắm những nụ hôn
*
Dẫu đã biết, tình xa đầy trắc trở
Sao vẫn bồi hồi, theo mỗi dấu chân
Cứ luyến tiếc, sau mỗi lần gặpgỡ
Cuối đường quanh, từ biệt biết bao lần
*
Nắng tháng năm, giòn đồng sâu khô khốc
Hoàng hôn rơi tàn, cháy đỏ hắt hiu
Hàng cây khẳng khiu, vặn mình hé lộc
Đợi cơn mưa chiều, bùng nổ tin yêu
*
Ảo ảnh trôi đêm, chưa tròn giấc mộng
Giật mình nghe, đâu tiếng cột qua kèo ...
Vẫn nguyên vẹn, một tình yêu cháy bỏng
Mê đắm dặm đời, anh cố mang theo ...
VII-15
Khi có được kinh nghiệm
Là lúc sức của mình không còn làm được nữa
Chỉ còn hào phóng nhưng lời khuyên
Biết là mỗi độ tuổi, có những suy nghĩ và cách sống riêng
Nhưng quá khứ mãi sẽ là điểm tựa
Xương máu cha ông đã khắc cốt trao truyền…
Đêm đồng bằng, mướt rượt tháng ba
Cơn gió lồng trung mơn man bổi hổi
Em bước vội qua khoảnh vườn mờ tối
Mấy hôm rồi cứ ngơ ngẩn đắn đo
Lời hẹn hò đầu tiên với người dưng không xa lạ
Không biết điều này sẽ là nhận hay cho…
Ta đã thất bại trong công việc của mình
Thì làm sao chỉ bảo chuyên môn của người khác
Còn lớn giọng nói đã sai đường lầm lạc
Trói buột tư duy trong khế ước vô hình
Năm tháng chìm trôi những lối sống mòn hời hợt
Để bây giờ, ngồi ra sức biện minh
Lê Thanh Hùng
Bắc Bình, Bình Thuận
(Tác giả gởi)
Một ngày thức dậy từ sáng sớm, anh ra quán cà phê lề đường kêu một ly cà phê đen, uống cho tỉnh táo, rồi ghé quán xôi bà cả Cần mua gói xôi hai đồng, vừa dựng xe đạp bên vỉa hè, vừa ăn gói xôi, vừa uống cà phê. Cuộc sống thường ngày, cứ quay đi quẩn lại như cái kim đồng hồ, một ngày đối với Hoạt là như vậy.
Tôi không nhớ ai là người giới thiệu cho tôi vào làm việc ở công ty thủy tinh. Hiện tôi là một công nhân viên thuộc công ty. Một công nhân viên không biên chế, nghĩa là một anh cu li, nếu nói theo thời thực dân tôi là một thằng cu li hạng bét. Có được việc làm thời mới giải phóng miền Nam là may mắn rồi, bao nhiêu người thất nghiệp, hoặc bị ngưng việc ngang, công việc làm không thích hợp hoặc chưa thể thích hợp được, vì chưa được học tập đường lối chính trị của nhà nước. Nhưng lao động là vinh quang, lang thang là chết đói, hay nói thì ở tù. Khẩu hiệu khuôn vàng thước ngọc đã đề ra như vậy, đừng có lôi thôi.
Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...