Vọng
Ta ca xang
suốt buổi chiều
Vọng em như
thể quá nhiều tơ vương
Mà sao như
thể lạ giường
Đúng là thương
nhớ suốt đường trường tôi
Ta quang
gánh suốt một đời
Ta luay huay
với những lời đắng cay
Ta biết ta
trong cõi này
Yêu em vô vọng
không ngày không đêm
Ta gọi em suốt
đời tôi
Sao trong
thiên hạ biết bao nhiêu người
Những tà áo
trắng bay bay
Tôi nghiêng
ngó mãi rớt qua tay mình
Cũng vì chỉ
một em xinh
Nên tôi xin đứng
đợi tình. Gọi em
Nên tôi. Chỉ em là em
Tôi ngơ ngác
trong cõi đêm nghìn trùng
Không đêm
nào tĩnh cơn khùng
Vào ra trông
ngóng não nùng xác thân
Tôi quỳ tôi
với ăn năn
Xin cho tôi
chút vô thần kiếp tôi
*
Xin lời thưa với
em rằng
Đúng tôi Ngơ
Ngác Cõi Người* em ơi!
Trần Yên Hòa
(* tên một tập thơ của Luân Hoán)