Thứ Năm, 3 tháng 10, 2024

Viễn Mộng - Nguyễn Vũ Sinh

Đẹp Ngỡ Ngàng Khung Cảnh Mùa Thu Hàn Quốc

 
VIỄN MỘNG

Người dân quê oằn thân chống bão
Đôi vai gánh gồng chồng chất thiên tai
Sao quên câu "lá lành đùm lá rách"
Của ông cha dạy ta học thuộc bài.

Không còn nhiều tiếng chổi tre đường phố
Thằng bé khàn hơi mời mọc rao đêm
Vài gã ăn xin ngồi nơi góc chợ
Chìa chiếc thau nhôm đựng mấy đồng tiền.
 
 (Diên Khánh-1-10-2024)
 
 
NỖI BUỒN KHÁNH KIỆT 

Thân nghèo tiều tụy xác xơ
Nỗi buồn khánh kiệt bao giờ tiêu tan
Mong chi ngày cũ huy hoàng 
Mỗi khi xuân đến nghe tràng pháo vui.

Nhìn đàn én liệng rợp trời
Ngõ quê rộn rã tiếng cười giòn tan
Nhà ai nở đóa mai vàng
Như khoe màu áo đầu làng xóm thôn.
 
CÓ THÁNG NGÀY TÌM LẠI KHÔNG RA

Có tháng ngày tìm lại không ra
Ngước nhìn bóng trăng đã xế tà
Ngỡ ta còn nợ vầng nguyệt lão
Một nửa đời hư thuở can qua.

Ai về màu lụa mới thêu hoa
Chênh chếch vầng trăng  đã nhạt nhòa
Xòe tay sờ mái đầu chớm bạc
Từng sợi xanh xuân nay cỗi già.

Có tháng ngày tìm lại không ra
Bạch hạc vút bay xoải cánh ngà
Dõi bóng vầng trăng nơi cố xứ
Hát thì thầm nhạc khúc tình ca.
(Diên Khánh-28-9-2024)
 
  Nguyễn Vũ Sinh 
(Tác giả gởi)

MÙA THU HƯƠNG PHẤN - Khê Kinh Kha

 Tổng hợp những bài thơ, status, câu nói ...


Cho DP
 

trong mắt em mùa thu vừa đến vội

gió lạnh đầy trong nỗi nhớ chơi vơi
anh chợt biết vì sao thu yếu đuối
bởi vì em gửi nhớ đến bên tôi

này em hỡi thu này mình xa cách
nên lá vàng rưng rức theo gió lay
nên chiều nay mình anh ôm lá khóc
mà ngỡ hồn mình trên cánh lá bay

anh sẽ mượn con gió trên cành lá
và cánh chim lãng đãng giữa chiều tà
để anh gửi về em nụ hôn ấm
ấm trong mặn mà- ấm trong tình ta

anh sẽ góp ánh trăng vào ước vọng
và giọt sương long lanh như mắt em
đề ấp ủ trong tháng ngày xa vắng
cho tình mình dịu ngọt đến dễ thương

anh sẽ nhặt nắng hồng rơi trên lá
và nhẹ hôn để nhớ môi em nồng
anh sẽ kết mây trời thành tóc xõa
anh sẽ ôm – tựa má vào mây mềm
và sẽ thở vào mây lời yêu mến

anh sẽ hái vạn ngàn cánh sao băng
và sẽ nguyện xin Chúa tình em ngoan
để mùa thu trong anh đầy hương phấn
hương phấn tình mình – hương phấn yêu đương

khê kinh kha

(Tác giả gởi)



Tiểu Tử, Nhà Văn Gìn Giữ Hồn Quê Tây Ninh - Vương Trùng Dương

 Nhà văn Tiểu Tử | Văn Hoá Vụ Trường VBQGVNFoundation – A Nonprofit 501 (c ...

Nhà văn Tiểu Tử

 

Sau Hòa Ước năm Nhâm Tuất (1862) đến Hòa Ước Giáp Thân (1884) hay Hòa Ứớc Patenôtre, chia nước Việt Nam (thuộc Liên Bang Đông Dương) ra làm ba xứ: Bắc Kỳ (Tonkin), Trung Kỳ (Annam), Nam Kỳ (Cochinchine). Tuy đất nước thuộc triều đình nhà Nguyễn trên danh nghĩa nhưng Bắc Kỳ và Trung Kỳ là xứ bảo hộ, Nam Kỳ là xứ thuộc địa Pháp. Vì vậy ngoài những lãnh vực khác, nền giáo dục xứ thuộc địa, Pháp đã thành lập một số trường theo kiểu Pháp nhiều hơn xứ bảo hộ đã có trước đó.

Mùa Thu tới - Thơ Trần Mộng Tú

 Mùa thu dịu dàng


 Mùa Thu tới

 chim gõ trên mái nhà

 mây vắt ngang cửa sổ

 lá vàng trên cành hồng 

Mùa Thu tới

rơi vào bàn tay

em nắm bàn tay lại

giữ thật chặt mùa Thu

cả hai cùng mất hút

vào trong đám sương mù

Mùa Thu tới

em không tô son mà môi vẫn đỏ

em không chải đầu

sao tóc rẽ hai nơi

Mùa Thu tới

chiếc khăn quàng trong tủ

trở mình gọi tên ai

những sợi len rất mỏng

nhớ mùi hương vai gày

Mùa Thu tới

em nhìn mình trong gương

thấy mắt mình sao ướt

giọt sương hay giọt lệ

không phải đâu…giọt Thu

Mùa Thu tới

những câu Thơ rơi

theo những chiếc lá

không định nơi…

em rơi…vào mùa Thu

Mùa Thu tới

Em đứng sau cánh cửa

đợi tiếng giầy anh về

chỉ có một chiếc lá

thả mùa Thu bên thềm.

 

Trần Mộng Tú

(Tác giả gởi)

Độc Sáng Độc Thoại Đối Thoại - Nguyễn Thị Thanh Bình

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Nguyễn Thị ...

 nhà văn Nguyễn Thị Thanh Bình


Phải nói tôi đã có những cơn gây choáng bất ngờ thích thú, khi được tiếp cận, soi rọi hai tác phẩm truyện vừa hay truyện kịch mới nhất của nhà văn đương đại Nguyễn Viện.

Người mà tôi đã được gặp, khá ấn tượng với bờ trán cao triết gia, cặp kính trắng cọng tròn, ria mép lãng đãng bạc lười cạo, ít nói ít cười nhưng lại hóm hỉnh, pha trò.

Huế ân tình - Nguyên Hạnh

Du lịch Thừa Thiên Huế phát huy tiềm ...

 

  Tôi trở về Huế với một tâm trạng nôn nao bồi hồi! Hơn 30 năm sau mới nhìn lại Huế thân yêu, nơi đã cho tôi mật ngọt của thời mới lớn!

    Phi trường Phú Bài vẫn vậy, vẫn u buồn ảm đạm vào mùa mưa lụt, dù đã mấy mươi năm qua cũng chẳng rộng lớn, sửa sang gì hơn. Đã thế, tôi đặt chân xuống phi trường khi trời đã về chiều nên càng hiu hắt buồn. Niềm vui rộn ràng chỉ bừng lên khi thấy một số bạn cũ đã đứng chờ sẵn bên ngoài. Chúng tôi chỉ biết ôm nhau trong tay với bao niềm cảm xúc, nhìn nhau miệng cười mà nước mắt rưng rưng!

Chuyện Tình Vượt Biên - Trần Yên Hòa

    Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...