Thứ Năm, 30 tháng 11, 2023

Thơ Hoàng Lộc

 

 

 

Có tiếng trâu kêu


bao thằng bạn đã cưa sừng làm nghé
anh cũng cưa sao vẫn cứ trâu già
chiều trâu đứng bên vệ đường gặm cỏ
nhe răng cười ngỡ nhan sắc em qua….

thế mới biết con trâu hoài mê gái
dẫu đang cày cũng tung ách theo em
anh sức yếu đời tàn đang báo hại
nghe hương thơm còn hối hả đi tìm

em, trâu gái chân mây vừa đi lạc
dễ chi ngờ anh có một tình yêu
giữa vô tận, đất trời kia hoảng hốt
thiên thu chừng tê điếng tiếng trâu kêu…

Lời rao kết bạn

một gã đàn ông tuổi ngoài bảy mươi
(ôi cái tuổi nghe đâu xưa nay hiếm?)
biết làm thơ và biết ngồi kể chuyện
cả chuyện Tàu và nữa, chuyện Kim Dung

gã đàn ông không thích gọi bằng ông
càng cầm kỵ gọi chơi bằng chú – bác
suốt đời gã chỉ lu bu nhan sắc
và suốt đời thẳng thớm một tình nhân

có ai xa gần phòng không đơn chiếc
có ai ai hoài ngồi với đèn khuya
ai có trái tim chưa nghe đã biết
những thứ vu vơ trong gã thầm thì?

ai chê vải thưa mà che mắt thánh
thấy hết trơn mà mỉm cười giả lơ
ai nghĩ giai nhân rã rời hiu quạnh
bởi cõi trần gian tài tử gà mờ?

gã đàn ông xin ngỏ lời kết bạn
làm bạn cuối đời dật dờ gió trăng
ai khoái trong lòng xin giơ tay lên
mau mau giùm đi coi chừng đóng cửa

ôi, làm bạn thôi (làm chi được nữa!)
 
Hoàng Lộc

Người Lên Ngựa Kẻ Chia Bào - Lưu Na


Tôi đã vội vã lên máy bay trở về, và ngồi không.  Không có gì để làm, không thể đi đâu xa, cũng không biết phải cảm nghĩ gì.  Trong cái tẻ nhạt của lòng, tôi mày mò đi thăm chùa Phật Ân nơi có một người vừa nằm xuống.

Chùa đẹp và u tịch, không có dấu vết thương mại như nhiều chùa tôi đã ghé qua.  Tha thẩn vào thắp nhang, tôi nghĩ sự trang nghiêm đơn giản này xứng với tấm áo vải ấy - bởi mọi danh xưng to tát và nghi lễ quá rình rang đều trở thành những trang sức lố bịch cho người đã nhất tâm xả bỏ hư vọng của cuộc đời.

Nắng bốn giờ chiều như sắp nổ, không một hơi gió không một chiếc lá rơi.   Trong cái ngột ngạt nung người, có ai đó nói vào tai tôi “Xá lợi thầy TS sắp về tới,” và có một ai đó nhắn vào máy tôi - người bạn chữ tâm giao, người không dạy nhưng tôi có nhiều điều để học, thân chủ 10 năm không trả tiền công - con người tài hoa ấy rồi đã về với đất.

Sân chùa rất im, rất u tịch.  Cái hồ đầy lá vàng lấp lánh trên mặt nước thấy khi bước trên lối vào chánh điện giờ biến mất.  Tôi là ai, sao lại đứng nơi mênh mông này?  Một giọt nước mắt khô rơi vỡ trong thầm lặng.  Có gì vô lý hơn khi tôi tự dưng vượt đại dương trở về để có dịp tình cờ thắp nén hương cho người không quen và lại không thể giã biệt một tình thân?

Trong chánh điện tro cốt đã im lìm dưới ảnh.  Tôi kỳ kèo một vái xin cho hai linh hồn siêu thoát, nhưng thực đáy lòng tôi muốn nói “ông TS ơi xin dắt ông già nọ theo cùng.”  Bởi ai lên ngựa ai chia bào thì rừng phong thu vẫn nhuốm màu quan san.


Lưu Na

11292023
(Tác giả gởi)
 
 
 

 
 
 
 

Chuyện Tình Vượt Biên - Trần Yên Hòa

    Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...