Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2023

Ngày Khai Trường - Trần Mộng Tú

 

TRANG VĂN HỌC NGHỆ THUẬT PHẠM CAO HOÀNG: 1060. Tranh ĐINH TRƯỜNG CHINH Cô  gái gùi hoa mùa xuân

 tranh đinh trường chinh

 

Ngày Khai Trường

 

                                                                                        

                        Tôi đứng trong sương nhìn chuyến bus

                        sáng nay dừng lại ở ven đường

                        những em áo đẹp tay cầm sách

                        tóc tung trong gió cùng đến trường

 

                         Chốc nữa khi ngồi trong lớp học

                         em viết gì giữa trang vở mới tinh

                         tôi vạch một đường trên trang giấy

                         nối tuổi già tôi với bình minh

 

                         Tôi vạch một đường trên trang giấy

                         kéo thời gian lại với tuổi tôi

                         kéo trường kéo lớp thời xưa cũ

                         kéo cả quê hương ở cuối trời

 

                         Chốc nữa khi ngồi trong lớp học

                         thầy vẽ tương lai trên bảng đen

                         em có để hồn ngoài cửa lớp

                         bụi phấn bay theo mỗi cánh chim

 

                          Tôi vạch một đường trên trang giấy

                          mùa thu xưa bỗng lạnh quanh đây

                          dĩ vãng khô như bình mực cạn

                          tiếng trống rung trong bộ ngực gầy.

 

                           tmt-1990

                                Điểm   Tâm

 

                       Buổi sáng trong như ly nước lọc

                       Lòng thấy hiền như một củ khoai

                       Ở giữa bàn đoá trà vừa nở

                       Em điểm tâm giữa vũng mặt trời

 

                       Buổi sáng vừa đi ngang cửa sổ

                       Ấm nước reo lên gọi nắng vào

                       Con chim mỏ đỏ ngoài khung kính

                       Khẽ nghiêng đầu cặp mắt trong veo

                      

                       Buổi sáng khoan thai vào góc bếp

                       Rắc nắng lên mầu tím vỏ khoai

                       Mật se một chút thơm mùi đất

                       Giữa kẽ răng là cả đất trời

 

                       Buổi sáng nhẹ nhàng kéo chiếc ghế

                       Thả cánh trà xanh xuống đáy bình

                       Rót ra lưng chén dòng sông chẩy

                       Mầu xanh loang rộng giữa bình minh.

 

 

                                THI SĨ

 

 Lửa và biển cùng trong tách nước

 chòm bắc đẩu bay vào giấc mơ

 một hôm mặt đất rùng mình khẽ

 nứt ra một sinh vật lơ mơ

 

                          LŨ LỤT

 

  Chiều hôm nay ăn rau dền tía

  nước canh đỏ như  nước sông Hồng

  chợt thương Yên Bái đang mùa lũ

  chan vào trong bát cả dòng sông

 

               ĐIỆN THOẠI

 

 Buổi sáng gối chăn còn ngái ngủ

 tiếng ai vang vọng đầu dây kia

 biết là xa lắm trái tim phải

 khua chăn gối dậy cùng nhau nghe

            

                     THƠ và CHỮ

 

     Không là thơ làm sao hiểu được

     nỗi cô đơn khi chữ đặt sai nơi

     dấu sắc trong chùa dấu huyền cửa chợ

     rơi vào đâu thì chữ cũng rối bời

 

                CẢM

 

 Cảm mấy ngày nằm co trên giường

 nóng ran trong ngực lạnh ngoài chăn

 bạn xa không gọi gần không tới

 chỉ có câu thơ ghé cùng nằm.

    

     VÔ ĐỀ

 

   Nắng trên núi mưa dưới sông

   Trong hân hoan đã mênh mông nỗi buồn

   Bên kia bờ cụm mây vương

   Bên này tôi đứng mù sương với tình

 

   ẾCH VÀ GIẾNG

 

  Em mơ thấy em thành con ếch

  và anh là một cái giếng sâu

  ếch ngồi ngơ ngác trong lòng giếng

  mặt trăng như cái vung trên đầu

 

 MỜI ĂN SÁNG

 

    Anh ơi trứng luộc vừa xong

    để em bóc vỏ xem lòng ra sao

    thưa anh trứng vẫn lòng đào

   dẫu tiêu muối rắc vẫn nao nao tình.

 

 Trần Mộng Tú

(Tác giả gởi)

 

Thứ Tư, 6 tháng 9, 2023

TÌNH GIÀ - Mạc Dung

 MuonNeoTinhGia-ảnh PhanTuanAnh

                                                                      

Dáng đi cô gái làm tôi bâng khuâng ngưỡng mộ như chứng kiến một tuyệt tác tạo hóa vừa ban tặng cho nữ giới. Vóc người cao cao, thanh mảnh với những bước chân bắt chéo uyển chuyển, nhẹ nhàng. Điều tôi muốn lưu ý: Cô ấy đi rất tự nhiên, không như các cô người mẫu luôn luôn sượng sùng vì cố phô trương những điều khác, hơn các bước đi được mẹ thiên nhiên ban tặng...

Đọc thơ TRẦN YÊN HÒA - PHAN TẤN HẢI

 Tiểu Sử Nhà thơ Phan Tấn Hải (Học Xá)

 nhà thơ phan tấn hải

 

Nhà thơ Trần Yên Hòa vừa phát hành thi tuyển “Trần Yên Hòa: Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ”… Đó là một tuyển tập gói trọn một đời thơ, cũng là nơi mang rất nhiều tình tự với quê nhà, với những khung trời kỷ niệm tình ca. 

CHUYỆN NGƯỜI ĐI THEO THƠ - Hoàng Lộc

 Có thể là hình ảnh về 1 người và cỏ

 
 
CHUYỆN NGƯỜI ĐI THEO THƠ
 
 
thuở mới lớn anh rình cô bạn học
tháng ngày ai thơm áo trắng không ngờ
khi cô thả tóc thề ngang cửa lớp
là khi lòng cậu bé rối câu thơ 
 
anh tập viết (nên chưa từng dám nói)
anh tập yêu đơn chiếc bảy năm trời
mắt cô bạn mỗi dần xanh thiếu nữ
câu thơ chừng hương ngát một hoa khôi 
 
chữ nghĩa học trò xưng tụng nào nguôi
mùa thi cuối đưa cô về xứ khác
(thời chung lớp chỉ bàn sau bàn trước
đã như quen nỗi nhớ ấy muôn trùng) 
 
cô ở phương xa yêu lỡ đôi lần
với phố tình đầu anh hoài vụng dại
không thể theo nhau, thôi đừng ngó lại
cô đi theo chồng – anh đi theo thơ 
 
hơn bốn mươi năm anh cứ dật dờ
con đường của thơ ngời ngời oan nghiệt
gần khép trần gian mà thơ mù biệt
mới hiểu, ngậm ngùi, mấy kẻ thành danh! 
 
hơn bốn mươi năm anh chợt thương mình
theo một con đường quá chừng cô độc
thuở tập viết, anh rình cô bạn học
mà cuối đời chưa hết rối câu thơ …
 
 
THỜI GIAN ÁC NGHIỆT 
 
 
em có cháu nội rồi – tình đã úp om
có ngó nhau cũng mờ câm con mắt
ta dẫu đi tìm cùng trời cuối đất
thì hai người ngày ấy chẳng còn mô
 
chuyện bình thường như biển hóa nương dâu
năm sáu chục năm - nương dâu lại thành biển
em có thể mang linh hồn áo trắng
mà em thôi là cô bé sân trường
 
em làm bà, tình hết chỗ náu nương
ta cũng vậy đêm nằm ho sù sụ
có một vầng trăng về soi mái phố
nghe tiếng ho cũng lặn mất sau đồi
 
chúng ta già đi – tình phải thôi rồi
nhìn cái kiểu lãng phai trách nhau làm sao được
thời gian thời gian là loài ác nghiệt
đã đuổi cùng giết tận thưở tình nhân
 
 
Ở QUÁN BẾN TRÀ NHIÊU
 
cùng em qua Bàn Thạch
ngồi quán bến Trà Nhiêu
bữa trưa quán vắng khách
mình gần nhau được nhiều
 
em lột, chấm muối tiêu
mời anh ăn tôm luộc
lần đầu anh mới biết
em ưa cháo cá cu
 
nghe tên cháo đã thích
em mím chi nét cười
uống có nửa lon bia
mà em vừa đỏ mặt
 
những điều của âm thầm
mà như cùng nghe hết
còn một nhánh sông Thu
vì nhau mà chảy miết?
 
anh muốn hôn em thiệt
phải cứ hoài giả lơ
bàn tay, năm ngón đẹp
trong tay anh bao giờ!

 
HOÀNG LỘC
(từ: Fb)

Từ Ca Khúc Million Scarlet Roses, Thơ & Nhạc Việt Nam - Vương Trùng Dương

 Triệu bông hồng (Raimond Pauls) - Ái VânMua 1 triệu bông hồng giá hàng triệu USD tặng vợ|Đời sống|Bản tin Sài Gòn  News|Tin Tức Sài Gòn

 


“The rose speaks of love silently, in a language known only to the heart”

(Có attachment)

 

Vào giữa thập niên 1980s, phổ biến trong nước Triệu Đóa Hoa Hồng, tuy là bản nhạc trữ tình với mối tình dang dở nhưng lời Việt, nhạc Liên Xô nên tôi bị “dị ứng” nên chẳng để ý, dù sau nầy với ca sĩ hải ngoại… Trong thời gian xảy ra dịch Covid-19 ở Mỹ, không được đi đâu, ở nhà viết lách, đọc sách và nghe nhạc, tình cờ nghe ca khúc Million Scarlet Roses, tìm hiểu thêm mới biết đây là nhạc phẩm nổi tiếng, được phổ biến khắp nơi. Và, thật không ngờ, ca khúc nầy được mọi người ái mộ nhiều như vây. Tình cờ, qua mẩu chuyện được biết, trong một lần được nghe ca khúc nầy… gợi ý tôi viết về loài hoa và bóng dáng vẫn còn lởn vởn trong đêm hè. Với tôi là người ghi chép cùng sự đồng cảm với nhau vì đôi khi nguồn cảm hứng chợt đến rồi đi trong khoảnh khắc nên viết để lưu niệm, mong rằng khỏi mai một theo thời gian trong cõi vô thường nầy. Và, nhân ca khúc Million Scarlet Roses từ thơ phổ nhạc, viết về thơ phổ nhạc trong nhiều thập niên qua.

Thứ Ba, 5 tháng 9, 2023

Đường về thủy phủ (Trích đoạn 1-3) - Trịnh Y Thư

 

duythanh 3 Bản vẽ Duy Thanh [1931-2019].

1.

 

Tôi thù gã nhà văn khôn tả. Tôi thù gã đến độ tôi muốn giết chết gã. Tôi ao ước có một mũi dao nhọn sắc lẻm cho tôi ấn sâu vào ngực gã với động tác êm nhẹ, từ tốn để trái tim gã khi bị mũi dao đâm thủng vẫn không hay biết đang bị đâm mà vẫn hân hoan đập những nhịp đập hối hả như sợ ngày mai không còn được đập. Tôi thấy khuôn mặt tôi đanh lại, tiếng nói tôi nhỏ nhẹ như thì thầm với trái tim của gã. 

Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2023

Người chồng một đêm! - Khuất Đẩu


Tranh Đinh Trường Chinh

 
Năm ấy, tôi mười bảy tuổi. Ở đất Bình Định, tuổi đó đã có người đi lấy chồng. Như mẹ tôi, như cô tôi. Tệ lắm cũng đã có người đi dạm. Nhưng tôi thì chưa. Tôi đang học lớp bảy nên có nhiều mộng ước hơn mẹ và cô. Tôi chưa nghĩ ra người chồng tương lai của mình sẽ như thế nào, nhưng ít ra cũng hơn cha tôi và dượng tôi. Đó là những người đen đúa, tuy không đến nỗi xấu xí, nhưng ai cũng già trước tuổi. Quanh năm gần như chỉ mặc quần đùi để lộ đôi chân khẳng khiu mốc thếch. Đó là chưa nói tới cái bệnh sốt rét họ mang về từ rừng núi xa xôi sau khi đi làm nghĩa vụ dân công, tức là đem gạo muối tiếp tế cho bộ đội, hay đi tải đạn. Người nào mặt cũng tái mét, da dẻ vàng vọt như không còn một hột máu.

Chuyện Tình Vượt Biên - Trần Yên Hòa

    Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...