Thứ Năm, 7 tháng 12, 2023

Nguyễn Đình Toàn, Tiểu Thuyết - Trần Yên Hòa

 NGUYỄN ĐÌNH TOÀN

 nguyễn đình toàn

 

Nghe tin tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Đình Toàn được Người Việt Books cho in lại 2 tập: Nguyễn Đình Toàn - Tiểu thuyết 1 & 2. Tôi chỉ đọc những giới thiệu trên nhật báo Người Việt và Web Diễn Đàn Thế Kỷ, nhưng tôi chưa được nhìn qua hai đứa con tinh thần này của nhà văn Nguyễn Đình Toàn bằng xương bằng thịt. Định trong lòng một ngày đẹp trời nào đó sẽ đến thăm ông, vấn an sức khoẻ của ông, và sẽ mua 2 cuốn sách này.

Thứ Tư, 6 tháng 12, 2023

Nguyễn Đình Toàn và Ca Khúc Da Vàng sau chiến tranh - Lê Hữu

 

(Ảnh: Uyên Nguyên/Người Việt)

Gió trời xin ngủ bình yên

Coi như giấc mộng ưu phiền đấy thôi 

(“Ru”, thơ Nguyễn Đình Toàn)


“Nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn”, lần đầu nghe gọi vậy tôi ngỡ người ta nói đến một ông Nguyễn Đình Toàn nào khác, chỉ vì ông khá nổi tiếng như một nhà văn, nhà thơ được nhiều người đọc yêu thích từ trước năm 1975. 

Thứ Ba, 5 tháng 12, 2023

MÙA THU HƯƠNG PHẤN - Khê Kinh Kha


Tranh họa sĩ Nguyễn Trung bán nhanh nhất - Tuổi Trẻ Online

 

MÙA THU HƯƠNG PHẤN

Cho DP
 



trong mắt em mùa thu vừa đến vội
gió lạnh đầy trong nỗi nhớ chơi vơi
anh chợt biết vì sao thu yếu đuối
bởi vì em gửi nhớ đến bên tôi

này em hỡi thu này mình xa cách
nên lá vàng rưng rức theo gió lay
nên chiều nay mình anh ôm lá khóc
mà ngỡ hồn mình trên cánh lá bay

anh sẽ mượn con gió trên cành lá
và cánh chim lãng đãng giữa chiều tà
để anh gửi về em nụ hôn ấm
ấm trong mặn mà- ấm trong tình ta

anh sẽ góp ánh trăng vào ước vọng
và giọt sương long lanh như mắt em
đề ấp ủ trong tháng ngày xa vắng
cho tình mình dịu ngọt đến dễ thương

anh sẽ nhặt nắng hồng rơi trên lá
và nhẹ hôn để nhớ môi em nồng
anh sẽ kết mây trời thành tóc xõa
anh sẽ ôm – tựa má vào mây mềm
và sẽ thở vào mây lời yêu mến

anh sẽ hái vạn ngàn cánh sao băng
và sẽ nguyện xin Chúa tình em ngoan
để mùa thu trong anh đầy hương phấn
hương phấn tình mình – hương phấn yêu đương

 

khê kinh kha

(Tác giả gởi)

Trận đánh cuối cùng của một kẻ sĩ - Nhật Tiến

 

 
nhà văn Nhật Tiến
(1936-2020)
 
 
 
Ba Sinh là một người mê sách. Suốt 10 năm ròng rã sống độc thân làm nghề giáo viên tiểu học, tiền dành dụm được, Ba Sinh chỉ dùng để mua sách. Tất nhiên không thể nào mua đủ được các loại sách, nhưng mỗi tuần đổ đồng cả sách cũ lẫn sách mới chàng cũng đã mua được trên dưới 20 cuốn sách. Con số đó thật nhỏ nhoi so với cả một rừng sách tràn ngập ở các tiệm sách lớn, các gian hàng trong chợ sách và cả ở những vỉa hè, nơi có người mua bán sách cũ. Những ngày cuối tuần, Ba Sinh thường tiêu hết thì giờ vào việc đi la cà ở những tiệm sách. Và chỉ cần như vậy, chàng cũng đã nắm rất vững tình hình sinh hoạt sách trong tuần. 

Tản mạn ngày xuân - Nguyên Hạnh HTD

 

CON ĐƯỜNG RIÊNG CỦA HỒ HỮU THỦ - Tạp chí Mỹ thuật

tranh hồ hữu thủ

 

 Hình như không khí đón xuân của người Việt Nam dù ở nơi đâu cũng khởi đầu bằng âm nhạc qua các bài hát xuân và một trong những bài hát xuân nổi tiếng và phổ biến rộng rãi khắp nơi là bài Ly rượu mừng của nhạc sĩ Phạm Đình Chương. Cứ nghe điệu nhạc thân quen của bài hát này trổi lên, ai cũng có thể thì thầm hát theo và biết là Tết đã gần kề:

    “ Ngày Xuân nâng chén ta chúc nơi nơi. Mừng anh nông phu vui lúa thơm hơi...

       Nhấp chén đầy vơi. Chúc người người vui ...“

Đứng ở nơi cỏ cao hơn núi - Lê Thanh Hùng

 HỒ HỮU THỦ - Bình Minh Art Gallery

 tranh hồ hữu thủ

 

Đứng ở nơi cỏ cao hơn núi

 

Giữa rừng cây, chập choạng chiều

Cỏ rối bước chân, vấp ngã

Vin cành dậy, lao xao lá

Bỗng nhiên, nhớ được một điều

                  *

Biết đời, dù ngã ở đâu

Thì cố đứng lên ở đó

Đứng nhờ cây, ngã vì cỏ

Nắng mưa, cùng đổ trên đầu

                  *

Ngước lên nhìn bóng núi cao

Giật mình, tơ non dáng cỏ

Biếc xanh trong chiều, lộng gió

Đẫm hương sương mật ngọt ngào

                 *

Vàng rượi, đổ nắng hoàng hôn

Giản đơn như điều có thể

Truân chuyên, ai từng rơi lệ

Đắn đo sắc cỏ, ngập hồn ...

                 *

Nhẹ hều sợi cỏ mỏng manh

Mọc lên đã cao hơn núi

Một mình trong chiều lầm lũi

Gió lên, trời thẳm sắc xanh ...

                                    IX/15

 

Bộc bạch

Rất có thể, bên sóng đời nghiệt ngã

Ta cố tình dẫm đạp bước lên nhau

Cứ chen lấn, bẻ chồi non, cây lá

Tìm lộc ở đâu? Rối rắm, rũ nhàu

                     *

Sao cứ mãi nhìn đời, đầy gai góc

Kìa trời xanh, bình thản ở trên đầu

Nắng chói lung sâu, mưa trôi đèo dốc

Gian khổ qua rồi, đâu cuộc bể dâu?

                     *

Gặp lại nhau, bên góc đời chật hẹp

Mãnh vườn xưa, lời xin lỗi muộn màng

Cánh cổng vắng, mở toang, sao khép nép?

Bóng mờ xa, niềm ray rứt miên man

                     *

Dẫu đã biết, phận đời xuôi từ đó

Như cơn giông nước cạn, chảy trôi chiều

Khao khát sống, bên trời êm lặng gió

Mơ mộng ngày xưa, xuôi ngược quạnh hiu ...

                      *

Vẫn con sóng ru ta thời thơ dại

Như thủy triều duềnh ngược bến sông xa

Trôi ký ức, sao trôi hoài, trôi mãi

Vỡ vụn, âm thầm dấu chỉ mình ta

                      *

Điều ân hận đẩy đưa theo ngày tháng

Lắng tuổi đời, sao cứ cộng mang sang ?

Nghe sâu lắng, những lối mòn dĩ vãng

Sao ăn năn, bao giờ cũng muộn màng?

  

Phố xưa

 

Chiều tàn rơi, rụng bên đường

Còn đây phố cũ, gió sương vơi đầy

Chuyện ngày xưa, mắt mờ cay

Xuôi chân, lạc lối quay về chốn xưa

 

Chiều bến sông

 

Nhẹ như cánh võng bên thềm

Chiều buông xuống muộn, ngọt mềm trăng lên

Sóng xa, vỗ cửa sông, duềnh

Vắng em, chợt thấy lênh đênh bến đời

 

Nhẹ nhàng thôi, một vạt nắng mong manh

 

Trước khoảnh sân nhà em, rơi lấp lánh

Khép chặt tuổi năm mươi trong chiều nghiêng sắc lạnh

 

Tiếng chuông gió khua lanh canh, như trêu của để dành

Em ngoảnh mặt, nhoẻn cười dường như vội lắm

Tóc xoã lưng chừng… còn rờ rỡ óng xanh

 

 

Đường về mỗi chiều, chân lại vướng cỏ may

 

Sao không vá lành một đoạn tình dang dỡ?

Em tỉ mẩn gỡ từng nắm cỏ

 

Đã có sợi nào rơi lọt kẽ tay

Hoang mang bước, chiều nghiêng nắng cạn

Em đắn đo, nhẩm đếm dấu ngày…

 

Mình đã gìa thật rồi

 

Khi không thể làm được những điều mơ ước nữa

Chỉ lấy ước mơ này thực hiện ước mơ khác mà thôi

 

Chợt nhớ, chợt quên những lời đoan hứa

Khoả lấp nhịp đời bằng tiếng vọng ngày xưa…

Giận dỗi quanh co, sau một cuộc đôi hồi

 

Lê Thanh Hùng

Bắc Bình, Bình Thuận

(Tác giả gởi)

TẠP LỤC THI - Chu Vương Miện

 Tâm bình yên trong tranh Hồ Hữu Thủ | Harper's Bazaar Việt Nam

 tranh hồ hữu thủ

 

 

TẠP LỤC THI


thân gái dặm trường

thân trai xó bềp

ngang con gián con chuột

làm con rùa rụt cổ

trong ao hồ

làm con ốc bươu

mon men nơi đầu cọc

nhìn trời to bằng lá đa

nhún nhẩy 2 râu

nhìn qua rặng hoa cà

rặt mầu tím

mới đó đã qua tháng 3

-

thế chân vạc

Ngô Ngụy Thục

Hứa Xương Tứ Xuyên

Sài Tang Ngô Quận

thời 3 quốc

 

Thế Giới Loài Vật


con to xơi con nhỏ

con mạnh nhai con yếu

con nhai cỏ

làm mồi cho con ăn thịt

thế giới động vật

luật rừng xanh núi đỏ

là nhai lẫn nhau

-

người và thú chết

nuôi cỏ

cỏ nuôi thú vật

thú vật nuôi người

người chết nuôi cỏ

 

Chu Vương Miện

(Tác giả gởi)

 

Chuyện Tình Vượt Biên - Trần Yên Hòa

    Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...