Thứ Ba, 5 tháng 11, 2024

Thơ Đề Tà Áo Lụa... - Trần Đức Phổ

 825. Tranh ĐINH TRƯỜNG CHINH ...

 tranh Đinh Trường Chinh

 

Thơ Đề Tà Áo Lụa

Em mười lăm hay em mười bảy
Mắt nai ngời ánh chớp lưu ly
Miệng em cười lẽ nào chẳng phải
Lạc nhạn trầm ngư tuổi mộng thì?
 
Mùa đang độ vào thu bảng lảng
Tà áo nào vương vít lòng trai
Đời một kẻ tình trường thua trận
Theo gót hoa dệt mộng ban ngày
 
Ôi, vạt áo áng mây trắng nõn
Cánh nàng tiên hay cánh hồn tôi
Cũng ngờ nghẹch cái thời mới lớn
Bước lang thang theo mãi sau người
 
Bỗng chợt muốn đề thơ áo lụa
Đời mấy khi trên gấm thêu hoa
Nhưng hư ảo vẫn là hư ảo
Tận cuối trời tình ấy cách xa.
 .

Thu Về

Sáng nay bất chợt gặp bên đường
Những khóm hoa vàng tỏa sắc hương
Cành liễu thu về buông thấp thoáng
Mày cong sắc biếc đã pha hường
 
Đất khách mơ hồ buổi sớm mai
Hơi sương thấm lạnh ướt bờ vai
Vịt trời vỗ cánh về nam gọi
Ta nhớ quê xa những tháng ngày
 
Đâu những mùa thu của thuở nào
Ngồi trong lớp học ngó trời cao
Mắt xanh dõi bóng chim ngàn trượng
Giục chí giang hồ mộng khát khao
 
Rời bỏ quê nhà một sớm thu
Tha phương từ ấy đến bây giờ
Đường về quê mẹ xa hun hút
Cách một trùng dương chẳng thấy đò
 
Như trẻ thơ nhớ tiếng trống trường
Thu về ta chạnh nhớ quê hương
Nhớ mùi cốm dẻo chiều tan học
Nhớ cá rô đồng kho rất thơm
 
Hẹn một mùa thu sẽ trở về
Tìm ngày thơ ấu dưới trời quê
Lội dòng nước bạc, heo may lạnh
Theo đám mục đồng bắt cá thia.
 
Chỉ ước bấy nhiêu đã thỏa lòng
Nhưng đời cách bể với ngăn sông
Thời gian như bóng câu qua cửa
Tóc bạc áo cơm nợ khốn cùng.
 .

Tháng Mười Một

Tháng mười một đìu hiu như sương phụ
Lòng cô đơn nuối tiếc tháng ngày qua
Trời tối sầm dai dẳng những cơn mưa
Buồn thê thiết như mắt huyền đẫm lệ
 
Tháng mười một những con chim nhỏ bé
Trốn biệt tăm tránh cái rét như đồng
Con sóc nâu núp dưới gốc cây thông
Chờ mưa tạnh để nhặt thêm ít hạt
 
Lá phong vàng phủ đầy trên mặt đất
Tỉ tê cùng đám lá cỏ khô vàng
Nhớ nắng hè, và làn gió mùa xuân
Thơm ngan ngát hương hoa và diệp lục
 
Tháng mười một đời lưu vong ngơ ngác
Với những ngày rét mướt kéo lê thê
Thầm cầu mong mơ ước một ngày về
Trong nắng mới mùa xuân tràn quê mẹ.
 
Tháng mười một ta gọi thầm khe khẽ
Mùa thu ơi, buồn lắm kiếp phong trần!


Trần Đức Phổ

(Tác giả gởi) 

Xin Về Lại - Lê Văn Trung

 Phovanblog.blogspot.com: TRANH ĐINH ...

 tranh Đinh Trường Chinh

 

 

XIN VỀ LẠI

 

Ta về lại xin làm người hành khất

Được chạm vào rêu biếc mái hiên xưa

Được cúi nhặt chiếc lá mùa quên lãng

Sợi tóc người bay rối những cơn mơ

 

Xin được ngắm áo vàng bay cánh bướm

Bóng mây chiều ai nhuộm mắt mù sương

Xin được chạm vào tấm lòng nhung gấm

Để nghe mùa ân ái dậy mùi hương

 

Xin được gọi tên niềm quên nỗi nhớ

Những con đường xuôi ngược của đời nhau

Những cánh đồng mùa thu vàng hoa nở

Những bến bờ xưa hò hẹn buổi ban đầu

 

Xin được tắm trong dòng sông trẻ thơ

Lòng xanh biếc buổi trăng vừa hàm tiếu

Ta về lại xin chút lòng niên thiếu

Ươm lấy mầm hy vọng của tương lai.

 

Lê văn Trung

Tháng Mười 2024

(Viên Hướng gởi)

 

thân phận ca - Khê Kinh Kha

 

Thân Phận Ca

 

 

 

 

 

 

tôi là người Việt Nam

mang giòng máu Tiên Rồng

quê quán đất Hà Tĩnh

đất nghèo như cỏ rơm


sinh ra chưa kịp khóc

đã cất bước lên đường

mẹ cha đùm chiếu rách

sông núi dựng hồn thiêng


Trường Sơn xanh lá biếc

sông Hương chảy vào lòng

tiếng chuông vang tuổi mộng

sóng vỗ tình non sông


bãi cát dài Đà Nẳng

trăng sáng giữa Nha Trang

mộng reo thông Đà-Lạt

tình thấm nước Cửu Long


tôi lớn lên vội vã

lớn lên trong đạn bom

từng tuổi đời héo úa

hồn đầy bao vết thương


bạn bè bao nhiêu đứa

tình nồng chưa dám tỏ

mộng đời chưa đầy tay

sách vở buồn khép lại

bao thằng đã ra đi

máu xương lạnh lòng đất

bao đứa còn nơi đây

tương lai như lá bay


tôi lớn lên vội vã

nhìn quê hương sụp đổ

nhìn quê hương điêu tàn

dân tôi nấc từng cơn

nuốt trôi nghìn gian khổ

lệ nhiều hơn lúa mạ

quê hương buồn ai hay

buồn như tiếng thở dài

mình me trong đêm vắng

trong đêm dài cô quạnh

trong đêm hồn rưng rưng

trong đêm hồn rưng rưng


tôi lớn lên vội vã

trong bom đạn chiến tranh

kinh kha hề nuôi chí
kinh kha hề tráng sĩ

từng ngày hề từng ngày

nỗi lòng này ai hay ?


tôi lớn lên vội vã

nhìn quê hương tan rã

bao phận người lưu vong

bao phận người lênh đênh

bao nhiêu xác chôn vùi

vào lòng biển mênh mông

em ơi, anh ơi, mẹ ơi

vào lòng biển mênh mông

cha ơi, con ơi, mình ơi

vào lòng biển mênh mông

vào lòng biển mênh mông


tôi là người Việt Nam

ngàn năm vẫn Việt Nam

máu tôi vẫn Tiên Rồng

màu lúa chín màu da

mộng ta mộng kinh kha

trôi trong kiếp lưu đày

trên mảnh đất mượn vay

ai tan vỡ mảnh hồn

oà khóc theo tháng năm


Việt Nam ơi Việt Nam

sao gọi hoài chưa hết

Việt Nam ơi ! Việt Nam hỡi

xin gọi mãi trong đời

ta còn đây, còn đây

một màu da lúa chín

một trái tim câm nín

một giòng máu Rồng Tiên


một trang sử bắt đầu

cho bao triệu con tim

 


Mass 5/10/75
khê kinh kha

(Tác giả gởi)

Chiều qua bãi Thương Chánh - Lê Thanh Hùng

 TRANG VĂN HỌC NGHỆ THUẬT PHẠM CAO HOÀNG: 955. Tranh ĐINH ...

 tranh đinh trường chinh
 
 
Chiều qua bãi Thương Chánh
 
Anh đánh rơi bãi Thương Chánh, mười năm
Trong ký ức nhập nhòe, mờ góc khuất
Mười năm buông xuôi, bến đời quăng quật
Tình dạt đầu bờ, cuối bãi xa xăm
*
Hôm nay về, lạ lẫm bước chân quen
Dốc sáng dốc, đường cong qua nỗi nhớ
Chợ nhỏ Hưng Long, điều chi gợi mở
Trong một mớ đời xưa cũ, rối beng
*
Chuông lễ chiều như xao động thinh không
Vẫn con sóng xao lòng xa bến dậy
Vỡ khuya êm, sóng xô bờ gió nhảy
Nhịp đời quay, theo con nước lớn ròng ...
*
Anh chợt nhớ, chiều rối tóc em bay
Tóc mai cọ, sợi dài chen sợi ngắn ...
Quyện kín hồn nhiên, bao điều cắn đắng
Dập dềnh trôi, trên sóng biển chiều nay
*
Con đường anh qua, phố mới đông vui
Thôi dĩ vãng buông rơi chiều bãng lãng
Chợt quay quắt, đâu một thời lãng mạn?
Đọng lại nơi này, nỗi nhớ khôn nguôi ...
Theo tuổi đời đi
Trúc trắc làm chi?
Xô dạt sóng đời
Vịn vào đâu
Giọt nước mắt em rơi ...
Đường trăm ngã
Đời trăm khát vọng
Cứ rụng rơi
Theo lần tuổi
Rối bời


Trong chiều giã biệt
 
Sao em cứ dùng dằng trong một chữ …
Tiền đề cho câu hỏi, tại vì sao?
Đừng nói vậy, này em, đừng lưỡng lự
Chia tay nhau, còn sấp ngữa ngọt ngào
*
Đâu đó ân tình, nặng lòng níu giữ
Dẫu biết đời, còn lại những chênh chao
Lời hẹn cũ, vọng bên đời ngấp ngứ
Biết đắng cay, còn oằn đẫm sắc màu
*
Em bước qua đường, ngập ngừng do dự
Lối mòn xưa, ta đã đến tìm nhau
Đường ký ức, đang dội về tràn ứ ...
Để lại câu thơ, tướp nát, cũ nhàu
*
Để lại một trời lộng chiều lãng đãng
Mây núi giăng giăng, dấu hỏi lặng thầm
Bờ cỏ biếc, đọng chút gì lãng mạn
Của mối tình đầu, lóng lánh, xa xăm
*
Thì em ơi, hãy quên đi lời hẹn
Một sợi tình giăng, nối buột thời gian
Nghe tiếng gọi, sao mơ hồ, lỏn lẻn
Bên bến tình xưa, bổi hổi ngập tràn ...
Chiều rung rinh, bãi lau trắng bời bời
Dòng sông chảy giữa đôi bờ sấp ngữa
Trôi đâu mất những lời đoan hứa
Trên quảng đường xa, em gánh cả lối về
Vin bóng nắng, đâu có nhiều chọn lựa
Trôi xuôi dòng, trong suốt nỗi đam mê…
Khi bươn trãi trên đường, vấp ngã
Không có nghĩa là ta đã đi sai đường
Dù có những ẩn mờ dấu lạ
Có hay không một quá khứ quan phương?
Lồng lộng gió theo chiều đổi mới
Có người níu kéo vòng vo, cũng là lẽ hằng thường
Chuyện cũ bao năm rơi rớt quanh đời
Em thấy gì trong bóng đêm mờ tỏ
Hạnh phúc, khổ đau trong ký ức vẫn còn đâu đó
Dù tháng năm, tuổi trẻ đã hao vơi
Em ngồi đếm đong chuyện đời mình tỉ mẩn
Có những câu hỏi cũng chính là câu trả lời…
 
Lê Thanh Hùng
Bắc Bình, Bình Thuận
(Tác giả gởi)
 

Chuyện Vãn: Doris Day, Danh Vọng, Tình Yêu & Định Mệnh - Vương Trùng Dương

 Doris Day: Images of a Hollywood Icon ...


 

“Chữ tài chữ mệnh khéo mà ghét nhau”

(Kiều – Nguyễn Du)

 

Nhắc đến danh ca, minh tinh Doris Day, khán thính giả trên thế giới liên tưởng đến ca khúc Que Sera, Sera ((Whatever Will Be, Will Be) trong phim The Man Who Knew Too Much đã gắn liền với tên tuổi của Doris Day. Phim The Man Who Knew Too Much của hãng Paramount do đạo diễn Alfred Hitchcock với tài tử James Stewart và minh tinh Doris Day. Ca khúc Que Sera, Sera với điệu Valse của Jay Livingston & Ray Evans do Doris Day trình bày với giọng ca mềm mại du dương, thành thót trong phim được nhận giải Oscar nhạc phim hay nhất năm 1956. Ca khúc nầy với lời Việt của nhạc sĩ Phạm Duy tựa đề Biết Ra Sao Ngày Sau rất phổ biến ở miền Nam Việt Nam.

Chuyện Tình Vượt Biên - Trần Yên Hòa

    Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...