Khan Cổ Gọi Tình, Về
(Bài 2)
khan cổ gọi em, chiều biển động
gió xa thổi rụng một cành khô
trơ trọi lòng ta nhìn sóng nước
ơi em, ơi, con sóng vỗ bờ
ơi em, đã quá xa tay với
mù mịt người từ độ
chiến chinh
mù mịt nhau nên đành lạc mất
một bờ vai thon, nhỏ, êm, mềm
khan cổ gọi em, năm hai mươi
áo trắng em bay chiều mùa hạ
sân trường vui trong những tiếng cười
má hồng em thơm mùi cỏ lạ
anh lạc mất em ngày chủ nhật
trường vắng em, lớp cũng vắng em
đoạn thư tình nằm trong túi áo
áo mơ phai, ngàn năm chưa quên