Thứ Hai, 29 tháng 5, 2023

HUẾ VÀ NỖI NHỚ - Nguyên Hạnh

Mấy nét về hội họa Nguyễn Trung | Uống Trà Thôi - Một Chữ Tín Vạn Niềm Tin


    Quê quán tôi ở tận làng Nguyệt Biều, ngoại ô thành phố Huế, nơi nổi tiếng có những vườn thanh trà xanh um, trái ngọt.

      Hơn 50 năm trên đất Việt, tôi đã sống hơn 30 năm trên đất Huế, uống nước sông Hương hai mùa mưa nắng, ăn cơm gạo de An Cựu. Mùa hè tắm biển Thuận An, mùa xuân ngắm hoa đào trên chùa Từ Hiếu, mùa đông vẫn dầm mưa qua đò Thừa Phủ; chưa kể tiếng thông reo trên đồi Thiên An, tiếng ve sầu rả rích trên các tàng cây dọc con đường vào Thành Nội. Còn nữa, màu hồng, màu trắng của hoa sen hồ Tịnh Tâm, màu đỏ rực của phượng vĩ mùa hè. Tôi là dân Huế chính cống, Huế chay, “mô - tê - răng - rứa “ tôi nói không sai một chữ. Cũng có thể máu huyết tôi thấm đậm hương vị quýt Hương Cần, thanh trà, nhãn lồng Nguyệt Biều, mít Kim Long, dâu Truồi ngọt lịm...

ĐƠN GIẢN - Nguyễn Vũ Sinh

 NGUYỄN TRUNG - SÁU THẬP KỶ LOAY HOAY TỰ CỞI TRÓI - Tạp chí Mỹ thuật

 

ĐƠN GIẢN 

Anh không thể nào đong đếm hết
Mỗi phút giây thời khắc bên em
Nên thầm gọi đó niềm hạnh phúc 
Từ thời xuân đến lúc bạc đầu.

Dù tháng ngày rồi thoáng qua mau
Bao kỷ niệm in sâu ký ức
Vẫn tươi mới tinh khôi nét mực
Thời gian biến đổi chẳng phai màu.

Một đời người khi bước cùng nhau 
Niềm hạnh phúc nằm nguyên tiềm thức
Ta suy nghĩ tưởng chừng đơn giản
Nhiều khi đánh đổi cả cuộc đời.

Làm sao đong đếm những buồn vui
Gom lại tính thời gian đã mất
Hai bàn tay nâng niu ân phúc
Đơn giản vì bởi đó tình yêu.

Diên Khánh-28-5-2023
 
 
Hai Vầng Quang Nguyệt 

Đời treo trên lọn phù vân
Tựa như mây gió lạc vần vũ bay
Thời gian chuyển động từng ngày
Có chi đổi khác thân đầy bụi tro.

Đinh ghim ván mộc hững hờ
Bàn tay buông lạnh nằm chờ hóa thân
Đời người như cuộc phù vân
Hai vầng quang nguyệt dọi trần gian chia.

Diên Khánh-1-6-2023
 
Nguyễn Vũ Sinh
(Tác giả gởi)

Khuya gọi con ơi! - Nguyễn Nam An

 

Balo lính Mỹ U.S Army Alice Pack - Đồ Xưa Cũ - Trang kiến thức, thông tin  về đồ cũ, đồ xưa, dụng cụ, máy móc, xe cộ đã qua sử dụng

 

Khuya gọi con ơi!

 

Bây giờ còn cái áo trấn thủ 

Bạn cho cùng huy hiệu sư đoàn 

Tau đưa thằng con như gởi lại 

Ngày đó cuối cùng với nước non

Chuyện lính, đêm nằm nghe youtube 

Buồn chung đất nước hận binh đao 

Bỏ xứ từ khi lui hết đất 

Quê quán đành nay biệt sao người


Thằng Mỹ nó nhìn tau thua cuộc

Tau nhìn nước nó bỏ đồng minh 

“Quần rộng áo thùng” thay áo lính 

Chim ó ơi trời rộng dù bung

 

Đến lúc tận cùng nay mới biết

Ba lô đời cõng nhớ khôn nguôi 

Những đứa quen qua đời tức tưởi 

Đứa không quen chết trận nay rồi 

 

Mộ nghĩa trang bị chúng đào bới!

Duy Việt Sào Nam đường xa đi chưa tới 

Kể chuyện quê hương con nghe chỉ buồn thôi 

Râu đã bạc ta buồn như tóc bạc 

Như ngày tháng tư thua cuộc tàn rồi 

 

Mà ba lô xưa như còn nặng quá 

Cõng nổi không đời bốn mấy năm trôi ./.  


Nguyễn Nam An 

Thức sớm mùa Giáng Sinh 12/18/2022

(Tác giả gởi)


Thứ Tư, 24 tháng 5, 2023

Thơ HUỲNH LIỄU NGẠN, HOÀNG XUÂN SƠN

 ĐẾM LÁ VÀNG RƠI - Hướng Đi Ministries


 
VÀNG LÁ BÊN SÔNG

về thăm nhánh cỏ bên đường
thuở chân em dẫm vô thường mà bay
nhành hoa trên áo lung lay
chỉ thương sợi chỉ còn say hương nồng
anh về tắm lại dòng sông
tìm cây vông nở mùa bông bên bờ
phải rồi con nước chiều mơ
soi lên dòng tóc ngu ngơ thuở nào
soi lên đôi má rì rào
làm say giấc mộng ba đào của anh
những ngày cơm cá hôi tanh
em ra ngó phía trời xanh hứng đầy
một vùng sương trắng rây rây
trên môi em dính dấu tay anh chùi
nghe mùi tóc gội bay lui
lại thơm hương rạ ngọt bùi giữa sân
anh cầm chổi quét phù vân
thấy em mới đó đã bâng khuâng rồi
xin làm gió thổi lại đôi
kiếp sau nhé kiếp này thôi ai chờ.
 
 
Huỳnh Liễu Ngạn
20.5.2023
(từ: Fb) 
 
 
*
 
 
Tưởng Niệm Họa Sĩ Đinh Cường (1939-2016) - Nguoi Viet Online
 tranh đinh cường
 
 
Hoàng Xuân Sơn
 

 

  C A L I 

              _________________________

              c h e z  t h ư  p h ư ợ n g


)(

     )(


giờ muốn la cà cũng hết sức

sao nghe bạn hú lại vui mừng

trăm năm trong xứ thần tiên ấy

nỗi đời riêng mà lại rất chung



mấy ngày ăn nhậu quên làm thơ

ăn quá.  ăn luôn cả bụi bờ

tới khi buồn ngủ ôm cọng gió

lại kê đầu lên chỗ ngu ngơ


,

ngơ ngơ.  thiệt chỗ nào chẳng nhớ

cứ quơ tay là đụng bạn mình

bạn bè như hội đông như kiến

xúm nhau vào khiêng cái lềnh khênh



vậy mà bỗng chốc mềm hương rượu

trận vàng trận đỏ loạn sắc màu

có ai nhìn xuống cái ly vỡ

mảnh thủy tinh già như tóc râu.  


,

khiến những lời thơ từng câu hát

ơi ới gọi nhau vào cuộc vui

lắng nghe kỷ niệm từ xa ngái

góp lại vang vang một trận cười



)(

h o à n g x u â n s ơ n

@sanjose.24mai23

(Tác giả gởi)

 


‘Nghiệp’ thơ của Trần Yên Hòa - Trần Doãn Nho

 


Bìa tuyển tập thơ “Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ” của Trần Yên Hòa. 

(Hình: Trần Doãn Nho/Người Việt)

 

KENNEDALE, Texas (NV) – Thơ là “nghiệp!” Theo tôi, ít có nhà thơ/nhà văn nào thành thật với độc giả và với chính mình như Trần Yên Hòa. Trong lời mở đầu của tập thơ “Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ” (2018), anh ghi lại, như một lời tự bạch, quá trình theo đuổi “nghiệp” thơ của anh một cách chi li. Để hiểu rõ con người nhà thơ, tôi dẫn lại vài trích đoạn:

“Chốn vắng” của Dương Thu Hương - Tạ Duy Anh

 image


Từ hơn mười năm trước, qua một người Pháp gốc Việt, tôi đã được nghe kể về tiểu thuyết “Chốn vắng”.

Theo người kể lại thì đó là cuốn tiểu thuyết hay nhất của Dương Thu Hương. Sau đó có vài người quen khác đã đọc cuốn tiểu thuyết này, cũng đều có cùng quan điểm như bà người Pháp gốc Việt kia.

Tôi và chị Hương có một vài kỉ niệm đẹp, mà tôi đã kể ở đâu đó. Từ khi chị chuyển sang tị nạn tại Pháp, mặc dù có thể chị không còn nhớ tôi, nhưng tôi vẫn thường xuyên cập nhật thông tin ít ỏi về chị khi có cơ hội. Vài lần bạn bè văn chương rôm rả bàn về giải Nobel và nhắc đến người nọ người kia, tôi đều khẳng định, nếu có nhà văn Việt Nam nào hiện nay nhiều cơ hội nhận giải Nobel nhất, thì đó là Dương Thu Hương (chị Hương vẫn giữ quốc tịch Việt Nam). Chỉ một mình Dương Thu Hương.

Gió Mùa Thao Thức - Nguyễn Ngọc Tư

 

Nguyễn Ngọc Tư

nguyễn ngọc tư

 

Những ngọn gió tháng mười ráo khan đã thổi về xóm Rạch Mồ Côi. Không ngủ được, má dậy sớm nấu ấm trà mang ra chòi vuông cho ba. Má biết cữ này ba cũng đang thao thức. Thức, vì đêm nay kỷ niệm chợt theo gió về kinh hãi.

Nghe gió tưởng bên ngoài cửa chòi lũ cá rô đang đớp móng dưới trăng giật mình quẫy chủm. Nghe như tiếng những cây dao yếm mần cá chặt đều trên mặt thớt mù u. Nghe phảng phất mùi tanh tanh của khạp cá muối chưa chao nước mắm...
Tháng này năm ngoái, Rạch Mồ Côi vào mùa đìa, mùa thu hoạch cá đồng lớn nhất trong năm. Ừ, năm ngoái cũng gió này, nước trên đồng cạn dần, cá nhà ta giã từ hết mùa mưa rày đây mai đó, giã từ những bữa ăn ngon trên chân ruộng, chân rừng, buồn tình rút xuống mương đìa ca "la la la, ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục cũng ao nhà...".

Chuyện Tình Vượt Biên - Trần Yên Hòa

    Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...