Thứ Năm, 26 tháng 9, 2024

Tình Khúc - Nguyễn Vũ Sinh

 Cuộc thi sáng tác ca khúc về Phụ nữ ...
 
 
TÌNH KHÚC 

Ơn em dù nợ một đời
Mong sao trả lại bằng lời trăm năm
Đời anh như chiếc phong cầm
Cho tay em dạo khúc cầm nhã thi.

Đời anh dù chẳng còn chi
Cho em giữ nét nhu mì, thục trang 
Mong con tim đập khẽ khàng
Hòa giai điệu vọng muôn ngàn nhã thanh.

Tay đan dệt áo tình nhân
Nâng niu vải lụa biết cần có nhau
Đời quen mưa nắng dãi dầu
Sờ tay lên tóc bạc đầu điểm sương.


(Diên Khánh-23-9-2024)

 

NHỮNG MÙA TRĂNG VIỄN XỨ

Khách tha hương thương mùa trăng viễn xứ
Như vùi lòng thủy thủ giữa trùng khơi
Bên song nghe câu hát người thiếu phụ 
Gần năm mươi năm xao xuyến, bồi hồi.

Lòng bâng khuâng khi nghe câu vọng cổ
Hát ru con làn điệu khúc dân quê
Ngoảnh lại nhìn vầng trăng giờ đã xế
Mùa trăng thanh bao người hẹn nhau về.

Ánh trăng vàng vẻ dịu dàng tinh khiết
Soi con sông hòa tinh tú trên cao
Nhìn xa xa cứ ngỡ dòng sông bạc
Tạo hóa ban cho ân phép nhiệm mầu.

(Diên Khánh-26-9-2024)


ĐỒ CHƠI DÀNH CHO NGƯỜI KHÔNG CÒN TRẺ

Chống bàn chân bước đi cà nhắc
Vì lạc quan hát khúc hoan ca
Môi thầm thỉ thốt lời kiêu bạt
72 sao thấy mình già?

Xuân bất tận nên xuân còn mãi
Nhìn mai vàng, vạn thọ...ngoài hiên
Trên cành cây nẩy mầm lộc mới
Áo mùa xuân vai khoác bạc rồi.

Cứ ngỡ đời ta như hạt bụi
Hòa gió mây vần vũ bên trời
Tưởng nhảy Rumba hay slow rock
Sờ thân già teo tóp thịt da.

    Nguyễn Vũ Sinh 
(Diên Khánh-22-9-2024)
(Tác giả gởi)

Bên Kia Miền Im Lặng - Lê Văn Trung

 Càng về sau, tôi thấy mình càng giỏi im ...

 

Bên Kia Miền Im Lặng

 

Rồi khi nắng tắt ngoài hiên vắng

Ai rót vào ta những nhạt phai

Ta đi cho hết vòng luân lạc

Ta qua cho hết trời thiên tai


Xin gọi nhau về bên cõi hẹn

Một MIỀN IM LẶNG giữa vô biên

Xin gửi thiên thu lời ánh sáng

Soi từng hạt bụi rơi ưu phiền


Ta đi như thế ta là mây

Ta đi như thế ta là gió

Ta đi như lá đã lìa cây

Là đi như hoa tàn hương nhụy


Ta đi nhẹ nhàng như khe suối

Ta đi vội vã như thác ghềnh

Ta xuôi về tận trời quên lãng

Ta về BÊN KIA MIỀN LẶNG IM.


Lê văn Trung

(Viên Hướng gởi)

13. 09. 24

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2024

Nguyễn Vỹ (1912- 1971) & Nam Thu Hòa Khúc - Vương Trùng Dương

Trang thơ Nguyễn Vỹ - Tân Phong, Tân ...

nhà văn nguyễn vỹ

 

 

Nhà thơ, nhà báo, nhà văn Nguyễn Vỹ, quê làng Tân Hội, quận Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi. Từ cố hương, ông dấn thân vào nghiệp cầm bút mà trong bài thơ tráo phúng của ông:

 

“Thời thế bây giờ vẫn thấy khó

Nhà văn An Nam khổ như chó

Mỗi lần cầm bút nói văn chương

Nhìn đàn chó đói gặm trơ xương

Và nhìn chúng mình hì hục viết

Suốt mấy năm giời: kiết vẫn kiết”!

Trịnh Y Thư: Những mối tình trong “Đường về thủy phủ” - Phan Tấn Hải

 Foundation – A Nonprofit 501 (c ...E.E - Emprunt Empreinte - Mượn Dấu Thời ...

 

Hiếm có một tiểu thuyết như Đường về thủy phủ của Trịnh Y Thư. Không phải là một cuốn tiểu thuyết lịch sử, nhưng lại làm người đọc phải bâng khuâng nghĩ về những chặng đường đã trải qua của dân tộc. Không phải là một tiểu thuyết diễm tình, nhưng lòng độc giả sẽ chùng xuống khi khép trang sách lại và ngậm ngùi cho những mối tình tan vỡ. Bạn có thể đọc xong, tuần sau đọc lại, vẫn còn thấy có những gì như cần đọc nữa. Chữ của Trịnh Y Thư như dường không cũ tí nào, vì nó luôn luôn gợi tới những gì sâu thẳm trong tim mỗi người, những ước mơ về một mối tình rất mực kỳ ngộ, rất mực dị thường.

Thứ Năm, 19 tháng 9, 2024

CỎ RỐI - Nguyễn Vũ Sinh

 BTV Quang Minh - “người đàn ông Thời sự ...

 
CỎ RỐI

Khi sống nào ngó ngàng tới cỏ
Ngày sau luôn quấn quýt một đời
Bên ta chở che như quán trọ
Ngàn năm cỏ vẫn mọc sinh sôi.

Đừng hỏi anh tại sao loài gió
Suốt một đời cứ mãi rong chơi
Chờ én liệng chào xuân đầu ngõ
Bên thềm hiên nắng ấm lên rồi.

Tay nâng niu những gì bé nhỏ
Chút dư hương sót lại phận người
Cứ đếm mãi trên đầu ngón trỏ
Tim lụn tàn khêu bấc đã vơi.

(Diên Khánh-19-9-2024)
 
 
TÌNH THƠ CHO HIỀN THÊ

Dù biết thời gian thoáng trôi qua
Ta và em nay đã cỗi già
Ngoảnh lại mái đầu giờ chớm bạc
Dãi dầu mưa gió nắng sương pha.

Điều cao vợi anh không thể có
Tay guộc gầy vừa đủ nâng niu
Cố chắt chiu tình yêu bé nhỏ
Dù thời gian còn lại không nhiều.

Ta trải qua một thời lận đận 
Nên thương từng lá cỏ cành cây
Cõi trần gian đừng nhiều mơ mộng
Xin xem là hạt bụi thoáng bay.

Ta nhớ người nỗi nhớ quắt quay
Đong hết trăm năm sợ chưa đầy 
Men rượu dâng hương tình sóng sánh
Nhấp cạn môi khô vẫn chưa say. 

   Nguyễn Vũ Sinh 
(Diên Khánh-17-9-2024)
(Tác giả gởi)

Hồi sinh tôi - Trần Yên Hòa

 Hồi Sinh - Tuỳ Bút/Ký Sự - THƯ VIỆN HOA SEN


Hồi sinh tôi

 

Tôi trần thân, tôi đau đời quá đổi

Như cây cành bị gió xô nghiêng

Tôi cuốn trôi như giòng thác lũ

Chao trên đời chạm dòng điện viễn liên

 

Tôi chấp chới giữa giòng nước xoáy

Quay mòng trong đêm tối mịt mùng

Tôi qụy ngã bên bờ mương rẫy

Không còn phân chia sáng, tối. dững dưng.

 

Đời cô quạnh khi người bỏ đi

May có em hồi sinh ta thở

May có em cho ta nỗi nhớ

Giữa dòng cuồng lưu ta bám được bờ

 

Em thiên thần em trong ta diệu vợi

Vẫy nước cam lồ cứu thoát ta qua

Cửa sinh tử em vớt ta đứng dậy

Giữa nhân gian ta quay trở lại nhà

 

Hồi sinh ta có em đứng cạnh

Có em là hạnh phúc gần bên

Ta cúi xuống gục đầu trong tưởng vọng

Màu tình xanh cho giấc mộng thật gần

 

Hạnh phúc tôi, hạnh phúc em nhập một

Tôi xin qùy cảm tạ ơn trên

Ơn chót vót, (còn đời tôi dại dột)

Yêu một người mà tưởng cứ trăm năm

 

Hạnh phúc em, hạnh phúc tôi là một

Ta dắt díu nhau về miên viễn vô cùng

Anh trải cho em tấm chăn thật ấm

Vai tựa vào anh, luôn nhìn má em hồng…

 

Trần Yên Hòa

 

Chuyện Tình Vượt Biên - Trần Yên Hòa

    Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...