Trong khoảnh sân nhỏ chút chéo chưa đầy sáu mét vuông, thầy hì hục bốn mươi lăm phút mỗi sáng: đứng lên ngồi xuống, ẹo qua ẹo lại, quơ tay quơ chân, ưỡn ra thót vô, múa bụng, nhảy cà tưng, đi cà giật, vừa đếm vừa nhịp nhàng hít sâu nhả chậm; sau 100 lần cho từng kiểu động tác thầy bật ngửa người uốn cong lưng 40 độ, “xuống nái” như trong điệu nhảy twist thập niên 60, mặt phơi lên trời lâm râm khấn: Mỗi hơi thở là một ân sủng, xin đội ơn Ngài – dù Phật, Chúa, Allah, hữu hình hay vô hình, thiên thần hay quỷ thần, đa thần hay phiếm thần…
Trong bốn mươi lăm phút này với 6 kiểu động tác, nghi thức tạ ơn được lặp lại 6 lần. Vậy đâu đã đủ, thầy còn tự hứa sẽ sống cho xứng đáng với từng ngụm oxy được ơn trên ban cho. Trước thời dịch bệnh hoành hành thầy là một con người khác, hiếm khi ý thức mình đang thở.
Xung quanh là cây trồng chậu, đã từng có tuyết sơn, mai tứ quý, nguyệt quế, cau kiểng nhưng dần dà héo quắt vì thiếu phân thiếu đất, thiếu cả kinh nghiệm chăm bón của người trồng; rốt cuộc chim chóc hồn nhiên thả hạt lung tung cho cây mọc loạn. Điểm lại thấy toàn dương xỉ, ráng dại, cỏ may, cùng vô số những loài không tên hoặc có tên nhưng không được biết. Chúng quây quần thành một màu xanh rất vườn tược tuy chẳng được tích sự gì ngoài việc che chắn cho khoảnh sân nhỏ, tạo cảm giác mát mẻ. Một góc riêng kín đáo để thầy nhảy cà tưng đi cà giật mỗi sáng mà không ngại có ai nhìn thấy ông già đang nỗ lực lên gân. Sau phần hành lễ bồi dưỡng thể chất và củng cố tâm linh, thầy sẽ rê vòi nước tưới giáp vòng khoảnh vườn treo, tỉa bớt dây rễ lòng thòng rồi ngồi phơi nắng trên cái ghế mây kê ở góc vườn, gọi là kiếm chút vitamin D cho cơ thể.