Chủ Nhật, 6 tháng 2, 2022

Bội Thực - Trần Thị NgH

Cổ Ngư Trò Chuyện Với Trần Thị NgH. - Phê Bình. Biên Khảo. Phỏng Vấn - Du  Tử Lê

 

Trong khoảnh sân nhỏ chút chéo chưa đầy sáu mét vuông, thầy hì hục bốn mươi lăm phút mỗi sáng: đứng lên ngồi xuống, ẹo qua ẹo lại, quơ tay quơ chân, ưỡn ra thót vô, múa bụng, nhảy cà tưng, đi cà giật, vừa đếm vừa nhịp nhàng hít sâu nhả chậm; sau 100 lần cho từng kiểu động tác thầy bật ngửa người uốn cong lưng 40 độ, “xuống nái” như trong điệu nhảy twist thập niên 60, mặt phơi lên trời lâm râm khấn: Mỗi hơi thở là một ân sủng, xin đội ơn Ngài – dù Phật, Chúa, Allah, hữu hình hay vô hình, thiên thần hay quỷ thần, đa thần hay phiếm thần…

Trong bốn mươi lăm phút này với 6 kiểu động tác, nghi thức tạ ơn được lặp lại 6 lần. Vậy đâu đã đủ, thầy còn tự hứa sẽ sống cho xứng đáng với từng ngụm oxy được ơn trên ban cho. Trước thời dịch bệnh hoành hành thầy là một con người khác, hiếm khi ý thức mình đang thở.

Xung quanh là cây trồng chậu, đã từng có tuyết sơn, mai tứ quý, nguyệt quế, cau kiểng nhưng dần dà héo quắt vì thiếu phân thiếu đất, thiếu cả kinh nghiệm chăm bón của người trồng; rốt cuộc chim chóc hồn nhiên thả hạt lung tung cho cây mọc loạn. Điểm lại thấy toàn dương xỉ, ráng dại, cỏ may, cùng vô số những loài không tên hoặc có tên nhưng không được biết. Chúng quây quần thành một màu xanh rất vườn tược tuy chẳng được tích sự gì ngoài việc che chắn cho khoảnh sân nhỏ, tạo cảm giác mát mẻ. Một góc riêng kín đáo để thầy nhảy cà tưng đi cà giật mỗi sáng mà không ngại có ai nhìn thấy ông già đang nỗ lực lên gân. Sau phần hành lễ bồi dưỡng thể chất và củng cố tâm linh, thầy sẽ rê vòi nước tưới giáp vòng khoảnh vườn treo, tỉa bớt dây rễ lòng thòng rồi ngồi phơi nắng trên cái ghế mây kê ở góc vườn, gọi là kiếm chút vitamin D cho cơ thể.

Kẻ vô ơn - Vũ Thư Hiên

Ông thông gia – truyện ngắn Vũ Thư Hiên | Văn Việt

nhà văn vũ thư hiên

 

1

Nghe tôi nói đến "Hiếu nhà băng", thiếu tướng Thạc nhướng lông mày, ngạc nhiên:

– "Hiếu nhà băng" ở Zurich? Ông quen hắn à?

Tôi gật:

– Quen. Chưa lâu lắm. Ông biết ông ấy à?

– Biết. Từ hồi kháng chiến chống Pháp kìa. Lúc ấy chúng tôi đặt cho hắn biệt danh "Hiếu tồ".

– Trái đất tròn thật. Hoá ra hai ông quen nhau – tôi nói – Tôi gặp ông Hiếu trong chuyến du lịch Ai Cập. Lâu rồi, dễ đến ba hoặc bốn năm. Quen loáng thoáng thôi. Mãi đến năm ngoái gặp lại ở Genève mới có dịp tâm sự.

– Ông thấy hắn ta thế nào?

– Tính tình cởi mở, quả có hơi tồ một chút.

– Nghe nói bây giờ hắn giàu. Giàu lắm ấy.

Ông thiếu tướng liếm đôi môi khô. Trong giọng ông có một chút khó chịu, một chút ghen tị, hoặc cả hai.

– Trông ông ấy bề ngoài thì cũng bình bình, vầy vậy, không có dáng giàu có – tôi nói nhận xét của mình – Ăn vận xuềnh xoàng, xe không sang – một cái BMW đời cũ. Đại khái là làng nhàng, không có gì nổi bật. Trước khi về hưu ông ấy làm việc ở một ngân hàng. Phó giám đốc hay là chuyên viên gì đấy.

– Giám đốc đấy, ông ạ. Làm đến chức ấy thằng chó nào mà không giàu chứ?

Viết, trong bóng rợp của người cha - Nguyễn Tường Thiết


Nhất Linh thời còn trẻ
“Một lần. Buổi trưa. Lâu rồi. Mẹ tôi ngồi nhặt cau trên sập gụ. Tôi nằm ngửa bên cạnh bà, hai tay cầm giơ trước mặt cuốn truyện Đoạn Tuyệt của Nhất Linh. Đọc đến đoạn cảnh mẹ chồng ác nghiệt với con dâu, tôi nhỏm dậy hỏi mẹ tôi: “Mợ này, mợ có phải chịu cảnh mẹ chồng nàng dâu như cậu tả trong truyện không?”. Mẹ tôi ngửng lên nhìn tôi nói: “Đấy là cậu viết tiểu thuyết... Bà nội con có khó tính thật nhưng đâu đến nỗi khắc nghiệt thế...”. Rồi mẹ tôi tiếp tục nhặt cau.”

Trên đây là phần đầu của hồi ký nhan đề “Bà Cẩm Lợi” tôi viết về mẹ tôi, bà Nhất Linh. Tôi rất tâm đắc bài viết này, đặc biệt là câu mở đầu “Một lần. Buổi trưa. Lâu rồi” mà tôi cho là một lối hành văn mới mẻ. Viết xong, vì muốn khoe bà chị, tôi in bản thảo gửi ngay cho chị Thoa ở bên Pháp đọc trước khi đăng trên tạp chí. Ít lâu sau tôi nhận được điện thoại của chị. Chị chê tôi: “Em không biết viết văn. Câu văn thì phải có chủ từ, phải có động từ; em không thể viết hai chữ “Một lần” rồi chấm ngang xương được. Chị có quen một bà bạn dậy Việt văn, chị đề nghị để bạn chị sửa lại bài ấy trước khi em cho đăng báo.” Rồi chị nói thêm: “Em phải học lối viết của cậu thì văn mới hay được.”

Thứ Sáu, 4 tháng 2, 2022

Người trở về - Trần Yên Hòa

Họa Sĩ Đinh Cường: nghệ thuật là cứu rỗi, kỷ niệm là đam mê

 tranh đinh cường


Ngày trở về, anh bước lê, trên quãng đường đê đến bên lũy tre (PD)

 

Buổi sáng thứ hai của tuần thứ ba, Hiên đang ngồi trong lớp, thì chị thư ký từ văn phòng trường đem lên đưa cho người giảng viên một mảnh giấy. Người giảng viên đọc qua, rồi nói lớn:

- Cô Hiên có khách, lên văn phòng để gặp.


Hiên sững người một giây. Ai vậy? ai biết mình học ở đây mà đến thăm. Mà chắc cũng là khách quý nên dưới văn phòng mới cử người đến đưa giấy thông báo tận tay người giảng viên. Hiên đứng dậy rời khỏi ghế. Nàng nói:

- Xin phép thầy em đi.

Người giảng viên mắt không nhìn nàng, miệng nói:

- Cô đi đi.

Nói xong ông tiếp tục giảng bài. 

Bất ngờ. một chút mưa xuân - Nguyễn Thanh Châu

Có thể là ảnh chụp cận cảnh 1 người

 nhà thơ Nguyễn Thanh Châu

 

bất ngờ. một chút mưa xuân 

 

lấm tấm

rơi. những giọt mưa xuân. hiếm hoi

biết có thẩm thấu tận hầm sâu ký ức

đã ngủ say. đồng hồ cát lưu niên

 

ta khát khao niềm vui. thật hồn nhiên

ô. những nụ hoa xương rồng bung nở

làm rạng rỡ đời nhau

một chút gì điên dại. phải không hở?

 

mưa. mưa cứ rơi

hãy trôi hết những chuổi ngày ôn dịch

dù sao. lòng ta vẫn ở cùng người

mãi mãi…

 

giao thừa.
trong rừng tù uống rượu 
 
 
xúm xít ngồi quanh bếp lửa
kể đau mấy nỗi nắng mưa
giao thừa đến không pháo nổ
rừng buông tiếng thú. sửng sờ
vương vất đâu cành lan dại
đưa. ngai ngái làn hương xưa
 
ta. chắt chia nhau miếng rượu
đổi từ sóc thượng sớm nay
ấm người qua hồi cơ khổ
ấm đời nhau bước đi đày
năm năm. trong cơn sốt đỏ
lòng ta. lòng ta ta hay
 
này. anh bạn già lụ khụ
hùng tâm tráng khí để đâu
ơi. bạn tóc xanh kia nữa
bao nhiêu hận cố vùi sâu
cùng ta ngấm từng giọt khổ
may khi giải chút niềm sầu
 
bạn kể. đời trong binh nghiệp
tử sinh kẽ tóc đường tơ
còn anh. sợi tình oan nghiệt
thương ai chín đợi mười chờ
thương em hòn vọng phu kiếp
đuổi đeo mãi suốt thiên thu
 
riêng ta. nhớ quê dằng dặc
lũ lụt. rồi hạn hán luôn
năm năm. sống mòn tù rạc
đất trời dường cũng bất an
ruộng hoang từ đường nhang lạnh
người đâu lê lết miếng ăn
 
người thân. dập dềnh sóng biển
cái chết trắng. đến lạnh lùng
đêm ngóng lên sao chiếu mệnh
rụng về đâu những sinh linh
âm âm lũ ngàn thác đổ
chạnh lòng ta mối hư sinh
 
ngồi đây. nửa mê nửa tỉnh
rừng treo nỗi chết từng giờ
bao lâu rồi không biết tết
khuya nay. chút rượu nào say
hằng đợi điều chi sẽ đến
lạ thường hơn những giấc mơ…

 

Nguyễn Thanh Châu 

(AZ)

(Tác giả gởi) 

Văn Học Press Giới Thiệu - Lời xưng tội lúc nửa đêm của VŨ THƯ HIÊN

 

Giới thiệu

VHLogo_Caybut.jpg

 Văn Học Press

22 Agostino, Irvine, CA 92614 USA • vmail: +1-949-981-3978

email: vanhocpress@gmail.com • Facebook: Van Hoc Press



Trân trọng giới thiệu:

Lời xưng tội lúc nửa đêm
Tập truyện

VŨ THƯ HIÊN

VĂN HỌC PRESS xuất bản, 2022
Tranh & Thiết kế bìa:
ĐINH TRƯỜNG CHINH


LỜI NHÀ XUẤT BẢN


Vũ Thư Hiên là tác giả của bộ sách được nhiều người biết đến, Đêm giữa ban ngày, trong đó ông thuật lại chuỗi ngày dài đằng đẵng chín năm tù tại các trại lao động khổ sai cưỡng bách tại Bắc Việt Nam, lý do vì ông dính líu – hay bị xem là dính líu – đến vụ “xét lại chống Ðảng”.


Thực chất đây không phải một vụ án hiểu theo nghĩa luật pháp thông thường. Nó chỉ đơn thuần là một vụ bắt bớ do “Ðảng cầm quyền bất chấp luật pháp do chính mình đặt ra đã xuống tay hạ ngục, giam cầm và lưu đầy nhiều năm không xét xử những người có tư tưởng bất đồng”, như chính tác giả tự bạch.


Chín năm chịu đựng bao nỗi tân khổ trong những trại giam khắc nghiệt có lẽ đã cho ông sự nhìn lại đời mình. Ông thú nhận là sau khi quan sát số phận của những tù nhân trong những nhà tù ông đi qua, đã mang lại cho ông “cái nhìn tỉnh táo không riêng đối với những hành động phi nhân của những vua chúa mới, mà cả một thể chế xã hội trong đó con người dù muốn dù không đều đánh mất mình”.

Vì là hồi ký nên ông nhấn mạnh “trong cuốn sách chỉ có sự thật. Hình thức văn học mà tác giả sử dụng trong cuốn sách chỉ vừa đủ cho bức tranh sự kiện không thành quá tẻ nhạt. Văn học đích thực không có chỗ nơi đây”.


Tính văn học, người đọc có thể tìm thấy trong cuốn sách bạn đang cầm trên tay đây, tập truyện Lời xưng tội lúc nửa đêm, gồm 17 truyện ngắn, Văn Học Press hân hạnh xuất bản lần đầu năm 2022.

 

Tác phẩm “Mùa xuân đầu tiên” của Văn Cao từng bị “giết” như thế nào? - Trần Mạnh Hảo


Nhạc sĩ Văn Cao (file photo) - SGN

 

 

Không đợi khi Xuân đến, Tết về như dịp này, chúng tôi mới nghe lại bản nhạc bất hủ “Mùa xuân đầu tiên” Văn Cao khởi viết cuối Tháng Mười Hai 1975, hoàn thành trong dịp Tết Bính Thìn năm 1976. Đây là bài hát có số phận đặc biệt nhất trong cuộc đời sáng tác của Văn Cao. Đây cũng là bài hát mang nhiều tâm trạng đối lập, hòa trộn nước với lửa: vui ít, buồn nhiều, mừng ít, tủi nhiều, hoan ca ít, bi ca nhiều, tha thiết ít, nghẹn ngào nhiều, bâng khuâng ít, đau đáu nhiều, tự sự ít, ai oán nhiều, mê say ít, thở than nhiều, cứng cỏi ít, run run nhiều, da diết ít, nỉ non nhiều, cười ít, khóc nhiều, sum họp ít, cô đơn nhiều, yêu thương ít, đau thương nhiều, gặp gỡ ít, bơ vơ nhiều…

Chuyện Tình Vượt Biên - Trần Yên Hòa

    Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...