Thứ Năm, 8 tháng 9, 2022

Kiếm Sắt - Truyện Nguyễn Huy Thiệp

Sự thật "đắng lòng" về thanh kiếm Katana huyền thoại: Không hề "xịn" như  lời đồn

 

Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung"

(Nguyễn Du)
 
Trong số người gần gũi với Thế tổ Nguyễn Phúc Ánh những năm mưu phục lại cơ đồ nhà Nguyễn có một hào kiệt mà không sử sách nào nhắc đến. Người đó là Ðặng Phú Lân.
 
Lân quê ở Hưng Hóa, cha là Ðặng Phú Bình, trước là thuộc tướng của Trịnh Bồng. Bình tính ngang tàng, võ công thâm hậu, thấy chúa Trịnh hèn mà cách xử thế keo kiệt, không xứng đáng với bậc vương giả nên bỏ Trịnh Bồng vào Ðàng Trong. Khi Tây Sơn nổi lên, Bình theo Nguyễn Nhạc, Nguyễn Nhạc không tin Bình, cho Bình là dân Bắc Hà trí xảo, không trung tín. Nhạc chỉ cho Bình làm một chức quan võ nhỏ ở vùng sơn cước mãi tây Bình Thuận. Bình bất đắc chí, suốt ngày uống rượu, nhiều khi say quá, cứ trông về phía trời Bắc mà khóc hu hu. 

Mùa Mưa Gai Sắt - Trần Vũ

 huyentrancongchua

 

Tôi biết Huệ đã lâu. Từ lúc Huệ còn niên thiếu, những trận mưa rào còn bất chợt đổ về qua qua ấp Tây Sơn, thứ mưa nóng và ẩm của vùng Qui Nhơn sỏi đá. Suốt quãng đời niên thiếu, hình như Huệ chỉ đi chơi xa có hai lần. Một lần lên Phú Xuân và một lần bơi xuồng băng ngang đầm Thị Nại. Cả hai lần, lần nào cũng có hai anh lớn của Huệ: Nhạc và Lữ.

Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2022

cả một giòng sông đứng lại chờ - Thơ Trần Mộng Tú

Long Hồ Vĩnh Long: Tranh Sơn Dầu - (Còn Tuổi Nào Cho Em) - Họa Sĩ Nguyễn Sơn 

tranh nguyễn sơn


Cả Một Dòng Sông Đứng Lại Chờ
 
Tôi xa người nắng buồn trên vai
Môi tôi mùi thuốc còn thơm hơi
Người xa tôi một dòng sông trắng
Dẫy núi bên kia có ngậm ngùi
 
Tôi xa người như xa cơn mưa
Tóc tôi còn ướt đến bây giờ
Nhớ tôi người có châm điếu thuốc
Nhớ tôi người có đi trong mưa
 
Tôi xa người như xa mùa xuân
Ngực tôi còn đọng chút hương trầm
Mảnh trời trong mắt còn xanh biếc
Người đã mơ hồ như vọng âm
 
Tôi xa người như xa quê hương
Những dấu thân yêu mất cuối đường
Người nhặt dùm tôi hoa dĩ vãng
Lau dùm dòng lệ ở vết thương
 
Người xa tôi gió cũng lặng thinh
Tôi rung nỗi nhớ ở quanh mình
Người như suối chảy qua rừng vắng
Cả một dòng sông đứng lại chờ.

Thằng Cu Bợp - Truyện Nguyễn Quang Lập

 


ó tên Thỉ, hình như Ngô Thỉ thì phải. Năm 1967 mình theo ba mình lên làng Dói thuộc thung lũng Chớp Ri được mấy ngày, mẹ nó cũng ôm bọc áo quần dắt nó về làng Dói. Nhà nó ở Quảng Trường, ba nó làm nghề chụp ảnh kiếm được nhiều tiền, mẹ nó xinh gái hát hay, gọi là gia đình hạnh phúc. Không ngờ ba nó theo một cô ở Quảng Tùng, cô này xấu oẳng lại lắm mồm, suốt ngày nhảy về Quảng Trường đánh ghen với mẹ nó. Uất quá mẹ nó li dị chồng, dắt nó về làng Dói.

Thăm Nuôi - Truyện Trần Yên Hòa

 Vinh Danh Người Vợ Lính VNCH - Nguyễn Tường Tuấn

 

 

Chuyến tàu chợ Diêu Trì – Nha Trang dừng lại ở ga La Hai. Hai người đàn bà nhà quê xuống tàu, gồng gánh lỉnh kỉnh bước ra cổng.

Người đàn bà trẻ dừng lại hỏi người bán thuốc lá trong ga:

- Đây đi lên trại Xuân Phước có xa không ông? Đi ngõ mô rứa, nhờ ông chỉ dùm?.

Người đàn ông bán thuốc lá chỉ tay về hướng tây:

- Bà đi hướng này này, cứ miết theo đường đó mà đi thì tới, mà còn xa lắm, trên mười cây số lận. Hai bà mang theo đồ nhiều làm sao đi cho nổi, sao khong thuê người ta gánh cho đỡ mệt. Đi thăm nuôi hả?

Bà già nói, giọng kể lễ:

- Ờ, đi thăm nuôi. Có thằng con cải tạo ở Sài Gòn đổi về ngoài ni mà mấy năm, nó gởi thơ về xin thăm nuôi mà tui đi đâu có được. Nay gom góp mới đi thăm được đây, khổ quá chú ơi!

- Thời thế vậy thì ráng chịu vậy, tui cũng mới đi cải tạo gần ba năm mới về, không có nghề nghiệp nên ra tủ thuốc bán kiếm lon gạo về ăn, chứ nay biết làm gì bây giờ. Thôi hai bà đi đi, đường sá đi cực lắm đó, qua con suối, cây cầu, nhớ cẩn thận.

Nhân Sinh Nhật Lần Thứ 21: Những Kỷ Niệm Cùng Thư Quán Bản Thảo - Trần Thị Nguyệt Mai


Thời giờ thấm thoát thoi đưa

Nó đi đi mãi có chờ đợi ai... 

Ôi thời gian! Thế là hôm nay Thư Quán Bản Thảo (TQBT) đã ở ngất ngưởng con số 100. Con số của một đời người. Tôi thỉnh thoảng vẫn hay ngâm nga câu thơ đầu của Kiều: “Trăm năm trong cõi người ta”... để nghe lòng ngậm ngùi quá đỗi: 

Trăm năm còn lại những gì 

Còn chăng những nỗi sầu bi đắng lòng... (TTNM)

Nghe như tiếng thở than của Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều trong Cung Oán Ngâm Khúc:

Trăm năm còn có gì đâu

Chẳng qua một nấm cỏ khâu xanh rì...

Ông Văn Nghệ - Song Thao

Nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc gọi ông là “Ông Bụt Sách”. Tôi gọi ông Thành Tôn là “Ông Đạo Sách”. Hai ông nhân tình của sách này bị cột chặt vào nhau từ kiếp nào không biết. Kiếp này họ bên cạnh nhau từ ngày còn ở trong nước tới khi ra hải ngoại. Chuyện dây dưa này tôi sẽ nói sau.

Chuyện Tình Vượt Biên - Trần Yên Hòa

    Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...