Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung"
Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung"

Tôi biết Huệ đã lâu. Từ lúc Huệ còn niên thiếu, những trận mưa rào còn bất chợt đổ về qua qua ấp Tây Sơn, thứ mưa nóng và ẩm của vùng Qui Nhơn sỏi đá. Suốt quãng đời niên thiếu, hình như Huệ chỉ đi chơi xa có hai lần. Một lần lên Phú Xuân và một lần bơi xuồng băng ngang đầm Thị Nại. Cả hai lần, lần nào cũng có hai anh lớn của Huệ: Nhạc và Lữ.
tranh nguyễn sơn

Chuyến tàu chợ Diêu Trì – Nha Trang dừng lại ở ga La Hai. Hai người đàn bà nhà quê xuống tàu, gồng gánh lỉnh kỉnh bước ra cổng.
Người đàn bà trẻ dừng lại hỏi người bán thuốc lá trong ga:
- Đây đi lên trại Xuân Phước có xa không ông? Đi ngõ mô rứa, nhờ ông chỉ dùm?.
Người đàn ông bán thuốc lá chỉ tay về hướng tây:
- Bà đi hướng này này, cứ miết theo đường đó mà đi thì tới, mà còn xa lắm, trên mười cây số lận. Hai bà mang theo đồ nhiều làm sao đi cho nổi, sao khong thuê người ta gánh cho đỡ mệt. Đi thăm nuôi hả?
Bà già nói, giọng kể lễ:
- Ờ, đi thăm nuôi. Có thằng con cải tạo ở Sài Gòn đổi về ngoài ni mà mấy năm, nó gởi thơ về xin thăm nuôi mà tui đi đâu có được. Nay gom góp mới đi thăm được đây, khổ quá chú ơi!
- Thời thế vậy thì ráng chịu vậy, tui cũng mới đi cải tạo gần ba năm mới về, không có nghề nghiệp nên ra tủ thuốc bán kiếm lon gạo về ăn, chứ nay biết làm gì bây giờ. Thôi hai bà đi đi, đường sá đi cực lắm đó, qua con suối, cây cầu, nhớ cẩn thận.
Thời giờ thấm thoát thoi đưa
Nó đi đi mãi có chờ đợi ai...
Ôi thời gian! Thế là hôm nay Thư Quán Bản Thảo (TQBT) đã ở ngất ngưởng con số 100. Con số của một đời người. Tôi thỉnh thoảng vẫn hay ngâm nga câu thơ đầu của Kiều: “Trăm năm trong cõi người ta”... để nghe lòng ngậm ngùi quá đỗi:
Trăm năm còn lại những gì
Còn chăng những nỗi sầu bi đắng lòng... (TTNM)
Nghe như tiếng thở than của Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều trong Cung Oán Ngâm Khúc:
Trăm năm còn có gì đâu
Chẳng qua một nấm cỏ khâu xanh rì...
Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...