Thứ Năm, 6 tháng 10, 2022

Người Đàn Bà Phía Sau Những Chấn Song - Truyện Hoàng Chính



 

 

Đang chập chờn giấc ngủ, người đàn ông giật bắn người vì tiếng hét thất thanh. Anh mở choàng mắt. Âm thanh chát chúa ném vào bốn bức tường, làm rung cả khung tranh thiếu nữ trên vách. Anh nhận ra tiếng la của vợ.

Anh chống tay ngồi dậy, nghểnh cổ nhìn qua lưng dựa chiếc ghế dài anh đang nằm. Khung cửa chữ nhật tô hồng ánh đèn ngủ mờ ảo hiện ra nhập nhòe trước mắt anh. Và tiếng gào của vợ xoáy vào tai anh, “Đuổi nó đi!”

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2022

VỠ HOANG TRƯỚC BÌNH MÌNH - Truyện Cung Tích Biền

 

Đêm động phòng hoa chúc mà không thể làm tình, có chăng chuyện xảy ra với một gã liệt dương đặt bày cưới vợ. Còn thì. Nhưng đôi khi… Chú rể trẻ cố chống mí mắt trong cơn say, được dìu về tới phòng ngủ thì ngả ra mê man như một người bị đứt gân máu não. Trong ngày cưới bận rộn, đãi đằng buổi trưa, buổi chiều là tiệc chính, lại đêm khiêu vũ, chú rễ có tên Hân đã uống một lượng rượu nhiều hơn ba lít máu châu thân. “Xoa đầu nóng. Cạo gió. Cho uống nước chanh. Và chớ có ôm ấp dìu dặt vội. Hắn thượng mã phong là toi.” Ngàn được mẹ dặn dò trường hợp như thế này trước khi lên xe hoa.

HOA VÀNG NGÕ QUÊ - Thơ Nguyễn Vũ Sinh

 

v/c Nguyễn Vũ Sinh
 
 
HOA VÀNG NGÕ QUÊ
 
Khơi xa con nước bềnh bồng
Em đâu là sóng trôi dòng mắt anh
Chao nghiêng cho bóng chòng chành
Bờ mi đan khép ngỡ mành thuyền hoa.
 
Ta còn trên nhánh đời nhau
Lá trường xuân thắm như trầu nõn tơ
Từ màu nguyên thủy ban sơ
Cho ngày sau kết bền tơ chỉ hồng.
 
Về ngồi đan lá trăm năm
Cho em nằm mộng nghe đầm ấm hơn
Nhánh đời gieo cánh xuân son
Lá xuân thì mởn tươi non bốn mùa.
 
Đi xa chân lạc nẻo về
Tìm nơi đầu bãi, truông khe suối ngàn.
Nương thân nơi chốn trần gian
Đời treo trên nhánh hoa vàng ngõ quê.
 
Hocbato-7h30-5-10-22
 
BÊN BẾP LỬA RỪNG 
 
Tay chưa vít cần ngỡ môi ướt rượu
Dưới sương khuya bên ánh lửa bập bùng
Âm đàn đá ngân từ bao đời trước
Hòa gió Tây nguyên vọng tiếng T'rưng.(*)
 
Bản thôn chập chùng sương quyện núi rừng
Gió sơn cước thổi lùa qua phên trống
Người Raglay, Ê đê...bao đời sinh sống
Bên đồi nương xanh bát ngát một màu.
 
Tình buôn làng hồn hậu vạn ngày sau
Yêu thiên nhiên như chim hiền bay đậu
Biết trân quý chắt chiu từng hạt máu
Thương dòng suối lành chảy mãi thung sâu.
 
Bao sơn nữ địu con bước chân mau
Lên nương rẫy dưới mặt trời tinh sớm
Hương lá cỏ ban mai hồng mới chớm
Lửa tàn nghe âm trầm tiếng già khan.
 
Ngoài trời sương buông trắng mái nhà sàn
Ché rượu cần vừa châm thêm đã cạn.
Đôi mắt già làng nhìn nơi sâu thẳm
Nhắc chuyện xưa giờ ngày ấy qua rồi...
 
Nghe mơ hồ xao xác lá khô rơi
Rừng nguyên sinh đã loang hình da báo
Những đêm thanh không nghe con suối chảy
Tạnh bếp lửa rừng khói trắng chơi vơi...
 
(*)T'rưng:-Nhạc cụ gõ làm bằng cây lồ ô. Phổ biến ở vùng Tây nguyên, đặc biệt với dân tộc Ba Na, Gia Rai, Ê đê...
(Ảnh minh họa:-Nguồn Internet)
Ảnh1:-Nét đẹp văn hóa truyền thống của người Raglay tại huyện Khánh Sơn (Khánh Hòa) được giữ gìn, phát huy.
Ảnh2,3:- Hình ảnh ở Khu du lịch Yang Bay, huyện Khánh Vĩnh (Khánh Hòa)
 
Hocbato- diên khánh 18h-5-10-21
NGUYỄN VŨ SINH
(Từ Fb nguyenvusinh)
 

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2022

Toi lét - Truyện Trần Kỳ Trung

 Trần Kỳ Trung – Một giọng điệu mới của văn học hiện thực phê phán | Sáng Tạo

 trần kỳ trung

 

Ông quá bực mình.

Phòng làm việc của ông bị hỏng “toa lét”. Ông bị bệnh “bụng nhão” mãn tính, rất cần nó, thế mà…!

Đau hơn nữa, theo báo cáo ở dưới lên, không phải riêng “toa lét” trong phòng ông mà toàn bộ hệ thống “toa lét” của cơ quan cũng bị hỏng.

Ông định nói với một trong năm thằng Vụ phó, gọi thợ đến sửa, nhưng không lẽ hỏng “toa lét” lại phân công cho Vụ phó, chả ra thể thống gì cả.

Gió không thèm nói - Truyện NGUYỄN NGỌC TƯ

nguyenngoctu-t-thumbnail

Chớp lại lóe lên, chân trời phía tây thêm một lần rách. Dưới chùm chớp hằn học, Tây nghĩ, thêm mưa nữa là mình đủ bộ thê lương.

Nó đang ngồi bó gối trên một cái gờ che cửa sổ ở tầng bốn một chung cư cũ, nơi gần trời hơn đất. Ít nhất ngó trời không chóng mặt, như nhìn xuống một khoảng sân sau chằng chịt dây phơi. Đỡ lấy Tây là tấm bê tông đâm ra khỏi vách rộng chừng ba tấc, chiều dài hơn nửa thước, người thiết kế ra chi tiết này chắc không ngờ, ngoài tác dụng che nắng xiên mưa tạt vào cửa, còn có thể giấu nhân tình.

khúc tôi - Thơ Trần Yên Hòa

 

 

 Khúc tôi

 

Có thể là tôi trở thành kẻ lạ
trốn thoát khỏi lòng em, cố nhân
cơn mưa cũ xóa nhòa son trên má
em nhìn lơ như nhìn chỗ thinh không

Tôi ngẩn ngơ cô độc xứ người
năm mười tuổi cách ly miền thơ ấu
trong trí nhớ tôi ngày bò, trườn, lật, dậy
mù xa, mù xa, miền phương đông

Mẹ yêu dấu cũng trở về với đất
đất thì im lặng tiếng, mịt tăm
nên lời mẹ đã ngút ngàn phơ phất
bỏ mình tôi cùng đá cuội, lăn tăn

Cha thương nhớ cách xa như cổ tích
mệt nhoài tôi đứng lặng, thư phòng
nhìn quanh quất đâu dấu hài tịch mịch?
dấu hài em lặng mất giữa dòng

Còn lại chị, còn lại anh, đâu đó
không thấy ai hú gọi tôi về
còn lại con...con còn đang cất vó
hồng ân chưa cập bãi sông mê

Tôi còn lại em, mà em xa lắc
nên còn lại tôi, chỉ một tôi thôi
vì em, biển, và tôi, là cát biển
lũ dã tràng kia, xe, cũng lở, bồi.

 

Trần Yên Hòa

(Anaheim, CA, USA)

Xóm Bờ Mương - Truyện Phạm Ngọc Lương

  Tranh họa sĩ Nguyễn Trung bán nhanh nhất - Tuổi Trẻ Online

Người ta làm đường hai bên sông. Con sông ngoan ngoãn nằm yên cho người loay hoay trên lưng. Người ta phát cỏ, chặt lùm, phá bụi, đắp bờ xi măng.. Con sông rùng mình. Con sông cuồng nộ giãy giụa. Trong lòng nó toàn rác, đầy rác, ứ những rác. “Hôi tanh quá, một con sông hôi tanh” ai cũng bảo thế, ai đi qua cũng bịt mũi. Ngày ngày mặt trời thả rong đàn nắng trên sông, đàn nắng không có mũi, chỉ có chân. Đàn nắng nhẩy lách tách, nhưng không có con gì chơi với chúng. Cá không lên đớp, bọ nước không chạy, bèo không mọc nổi, chúng trương phềnh và mục nát từ lâu rồi. 

Chuyện Tình Vượt Biên - Trần Yên Hòa

    Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...