Thứ Tư, 1 tháng 5, 2024

Tháng Ngày "lính lác" (tt) - Trân Yên Hòa

 

 TYH ngồi hàng cuối, thứ 3, mang kính


Khoảng 2 giờ chiều, vị sĩ quan coi chúng tôi 2 tuần nay, đến phòng và nói lớn:

- Các anh chuẩn bị, tất cả gọn gàng quân trang quân dụng, 30 phút sau các anh ra sân tập họp và di chuyển lên phi trường Đà Nẵng, để vào Sài Gòn, đến nhập trại Nguyễn Tri Phương. Các anh sẽ thụ huấn quân sự 9 tuần, giai đoạn tân binh. Các anh nhớ 30 phút nữa, tôi sẽ trở lại và đưa các anh lên đi.

Tất cả bọn chúng tôi đều hô to, tuân lệnh, rồi ai cũng nhảy xuống giường, lo sắp xếp mền, mùng, quân trang quân dụng. Tôi bỏ tất cả tư trang cá nhân vào cái xách marin, rồi ngồi tại giường của mình, đợi viên sĩ quan tới đưa đi.

BÀI THƠ TÌNH CUỐI THÁNG TƯ - Nguyễn Vũ Sinh

 Thành cổ Diên Khánh: Vẻ đẹp kiến trúc ...

 cổ thành Diên Khánh
 
BÀI THƠ TÌNH CUỐI THÁNG TƯ

Anh còn nhớ ngày xưa trời Đà Lạt 
Ngàn thông reo suối thác chảy lượn lờ
Chiều màn sương phủ ngập tràn hơi lạnh
Những con đường đồi núi dốc quanh co.

Dã quỳ vàng trước nhà ai khoe sắc
Hương đơn sơ chân chất vị cao nguyên
Thành phố ngàn hoa mang nhiều xao xuyến 
Về lại quê lưu luyến chẳng muốn rời.

Thời gian qua sao thật nhiều biến đổi
Rặng thông buồn vắng tiếng gió vi vu 
Vết dao chém ngang thân cây mưng mủ
Sớm tinh mơ nhìn thưa vắng sương mù.

Anh đưa em về bên dòng sông nhỏ
Bàn tay đan nhớ lại thủa hẹn hò
Áo thiên thanh bay trong chiều lộng gió 
Chợt nhớ trời Đà Lạt sắc hoàng hoa.
 
(Diên Khánh-30-4-2024)

MẮT LỆ  SẦU

Mắt lệ ai sầu như tháng tư
Lòng đau trăn trở ở quê người
Tháng tư nắng đỏ trời cố xứ
Nghe vàng mộng mị cõi đời hư.

Mai người về gác nỗi sầu tư
Nghe giọng chim thanh hót ngọt lừ
Nắng ấm vàng hoe trên đất mẹ
Góc phố, hàng cây gió khẽ ru.

Mắt lệ ai sầu như tháng tư
Trùng khơi xa thẳm vẫn xanh màu 
Có vạn lóng xương hồn phiêu dạt
Lấp vùi thăm thẳm đáy biển sâu.
 
(Diên Khánh-30-4-2024)
    
 
RÊU PHONG PHỦ KÍN HỒN KHÁCH LỮ

Về thăm thành quách rêu xưa
Trăm năm còn đọng dấu mờ cổ vân
Thiên thu trời đất xoay vần
Rêu phong loang vách bụi hồng nguyên sơ.

Người từ nơi chốn hoang mơ 
Quên con đường cũ xa xưa phố phường
Nghệch mặt ra hỏi thăm tên
Mới hay thay đổi từ năm nẵm nào.

Ôn lại bao chuyện hư hao
Thấy nhiều hư mị cồn cào tâm can 
Nhớ sao chuyện cũ bàng hoàng 
Hằn sâu trên lớp da vàng khẳng khiu.

Rêu mờ phủ vết đìu hiu
Cho xanh bóng xế trong chiều hoàng hôn 
Ngàn năm thành cổ trường tồn 
Lung lay bóng nguyệt mây vờn dấu xưa.
(Diên Khánh-28-4-2024)
 
 
Nguyễn Vũ Sinh  
(Tác giả gởi)

Bài gởi TCV - Nguyễn Nam An

 30-4-1975 ...

 

 Bài gởi TCV


Nói gì tình yêu và tổ quốc 
Quá to để viết một bài thơ 
Em nhìn cờ đỏ em mắt ngước 
Tôi nỗi hận lòng mất quê hương 

Tôi về tháng tư say đất nắng
Cận ngày nửa nước tháng tư đen 
Đi đâu cũng thấy toàn ma giáo 
Chữ đỏ tuyên truyền phết khăn tang

Nhủ lòng từ miền Nam rã đám 
Anh mười chín tuổi đó lang thang 
Đâu biết dòng sông chia đất nước 
Là sông giờ chia đó em, anh 

Bay qua Bhutan tìm đất Phật 
Ảnh chụp phi trường phải có cờ 
Anh bực giả vờ đi nơi khác 
Còn em trước ống kính cười ngơ 

Bảo em mai là ngày mất nước 
Em tỉnh bơ như chuyện của người 
Tôi nhắc lại và thôi từ đó 
Không còn vui như thuở tình xanh
 
 
Nguyễn Nam An
1/5/2024

NGỤY - Tiểu Tử

 Official RFA - YouTube


Trong ngôn ngữ thông thường miền Nam Việt Nam trước tháng tư 1975, tiếng “ngụy” nghĩa là “giả” ít thấy có ai dùng tới.

Cái gì không phải thứ thiệt, không phải thứ “chánh cống”, không phải thứ “có cầu chứng tại tòa”… là người ta gọi hoạch tẹt là “đồ giả”, chớ không ai gọi là “đồ ngụy” hết. Ví dụ như rượu giả, thuốc giả, vú giả, bạc giả, v.v.

Bởi vì từ ngữ hồi đó rất… thật!

30 THÁNG TƯ: NGƯỜI LÍNH VIỆT NAM CỘNG HÒA, BÂY GIỜ ANH Ở ĐÂU? - Hồ Như


 

Ngày ba mươi tháng Tư. Chính xác là ngày ba mươi tháng Tư năm một ngàn chín trăm bảy mươi lăm. Bốn mươi chín năm về trước. Một ngày thay đổi lịch sử và vận mạng của nhiều người, nhiều nhất là những người Việt. Một bên thắng, một bên bại. Đa số bên bại chịu nhiều thiệt thòi, mất mát, nhưng có lẽ không có thành phần nào chịu nhiều mất mát như những người lính Cộng Hòa, người lính Việt của miền Nam. Ngoài mất mát Tổ quốc, tự do, thậm chí phải tù đày, họ phải mang nỗi nhục của người bại trận, nỗi nhục như chiếc bóng đeo đuổi, thoạt tiên có thể là nơi ẩn trốn, rồi dần dà là khoảng tối che khuất, xóa nhòa.

Chuyện Tình Vượt Biên - Trần Yên Hòa

    Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...