Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2022

Thằng Bắt Quỷ - Truyện Cung Tích Biền

 Cung Tích Biền - ngày tháng phiêu bồng - Nét Quảng

 nhà văn cung tích biền

 

“Theo Bắt Quỷ, không quỷ, mà Quỷ”

 

1

Cái xóm được gọi là xóm Nhà Ma ấy gồm hơn trăm căn nhà lá nằm chen chúc với những phần mộ hoang lâu đời. Con đường sỏi đỏ dẫn vào xóm - cũng là đường vào nghĩa địa ngày xưa - hãy còn hai hàng cây mù u. Cây mù u vẫn cứ hiền như bao nhiêu loài cây, nhưng nó nằm nơi cửa ngõ cái nghĩa địa ong khô này lâu ngày, nên người ta thấy nó hoang dại, nhất là những buổi trưa, trời vừa nắng vừa mưa.

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2022

Nhớ Tuổi Thơ - Trần Yên Hòa

 Ký ức tuổi thơ… - Báo Lâm Đồng điện tử

Ai cũng có một nơi chốn sinh ra. Dù ở nhà quê hay phố thị, thì đó là nơi cất dấu những kỷ niệm của đời mình nhiều nhất.

Có thể thời gian qua đi, ta quay quắt sống với cuộc đời, với xã hội, ta bon chen với cơm áo gạo tiền nên những hình ảnh cũ tạm thời lắng xuống lòng mình. Đến một lúc, những vật lộn với cuộc đời đã qua, nằm gát tay lên trán trong những đêm nằm trằn trọc ngủ không được, mới thấy nổi nhớ nhung khôn nguôi về một thời thơ ấu. Bây giờ thì quá xa, có với tay níu bắt cũng không được nữa rồi, nó trở thành những bóng hình của ký ức.

Đường Kiến - Truyện Kinh Dương Vương

NƯỚC TIỂU BỊ KIẾN BU CÓ PHẢI BỊ TIỂU ĐƯỜNG HAY KHÔNG?



1.

Khu rừng không giấu nổi bộ mặt tàn nhẫn và thô lỗ. Nó không mang vẻ huyền hoặc quyến rũ của một thế giới chưa tỏ lộ. Màn bí mật bao trùm, che dấu những âm mưu thâm độc.

 

Nhưng mãnh thú và mãnh cầm không can dự đến việc gây cho chàng cái cảm giác sợ hãi và kinh tởm, mà chính do con người.

Sau một thân cây, trên chòm lá rậm, dưới lớp cỏ mục khô. Mọi nơi,

Một nhát mã tấu

Một mũi tên độc

Một hầm chông

Một viên đạn bắn sẻ,

Cùng tự che giấu và xuất hiện bất thần để làm thành vô tri những thân thể đang chứa chan sinh lực, đưa những linh hồn xanh tươi, chưa hết ngỡ ngàng, trao cho lão già cầm liềm hái, ốm đau nhưng không bao giờ biết mỏi mệt trong công việc.

Người thuận tai trái - Truyện Trần Thị NgH

 


clip_image002

 

Sau khi tự tử vài lần vì tò mò, tôi quyết định thôi không chơi nữa, lấy chồng. Chàng là một quý tử, con trai duy nhất của một bà đỡ ở vậy nuôi con trong khi chồng theo cách mạng ra Bắc. Chàng là kỳ vọng, niềm hãnh diện, nguồn an ủi duy nhất của bà mẹ độc thân. Tôi gặp chàng ở Đại Học trong khi cả hai đang theo khóa báo chí. Dễ thôi, mình sẽ “tút” nó lại, từ cách ăn mặc đến kiểu tóc cắt. Mình sẽ tập cho nó quen nghe thay vì nói. Nó hơi mập ư? Cũng dễ. 

Ngày X - Truyện Ngô Quốc Phương

 LENS 1 NGÀY | KÍNH ÁP TRÒNG 1 NGÀY – Kính áp tròng ANGEL EYES cho mắt nhạy  cảm | Kính sát tròng nhãn khoa

Ngày X, tôi tỉnh dậy trên giường, bác sỹ, y tá và cả hộ lý nhìn tôi, cái nhìn từ trên xuống, còn tôi thấy họ chụm đầu, vài đôi mắt kính của họ lấp loáng những tia sáng, những ngọn đèn trên trần cũng hắt xuống một thứ ánh sáng dịu.

Thế là bác tỉnh rồi đấy, một vị nói.

Bác thấy trong người thế nào? một vị khác lại nói.

Rồi khi mấy vị di chuyển sang phòng khác, mà tôi chắc là thăm một giường khác, một bệnh nhân nội trú mà hôm đầu khi tôi còn tỉnh đã gặp, từng chào hỏi nhau, ghé sát xuống mặt tôi và bảo:

Bác tỉnh đúng lúc đấy, đất nước được tự do rồi.

Tự do rồi? tôi như muốn nói, nhưng lại chỉ có thể thể hiện bằng mắt.

NGUYÊN TIÊU - Thơ Lê Kim Thượng

 

 Tết Nguyên tiêu là gì? Nguồn gốc và ý nghĩa của ngày Tết

 

NGUYÊN   TIÊU

 

 

1.     

 

Mấy mùa... yêu dấu, dấu yêu

Nguyên Tiêu nắng sớm.... Mưa chiều Lập Đông

Chúng mình nghĩa suối, tình sông

Giữ cho tươi thắm Tơ Hồng... hồng son 

Tiếng cười khúc khích tươi giòn

Làn môi, sóng mắt... vẫn còn tinh khôi

Liếc nhìn, đôi mắt có đuôi

Gió đưa mái tóc ngược xuôi, tóc thề

Ngập ngừng, nón lá nghiêng che

Để cho môi tựa, má kề song song

Nắng rơi trong mắt, mắt trong

Tay ve vuốt tóc... tay vòng lưng ngoan

Phất phơ áo lụa, khăn voan

Khoác cho em chiếc áo choàng Tường Vi

Da em trắng mọng Xuân thì

Thở run ngực nõn... tình si với tình

Đôi ta như bóng với hình

Thề non, hẹn biển chúng mình thành đôi...

 

2.

 

Xa em... vẫn nhớ dáng người

Nhớ em... nhớ nhất tiếng cười giòn tan

Lời ca chùng xuống phím đàn

Tình như dao nhọn xuyên ngang buốt lòng

Xa em tình Đổ - về - không...

Tiếng thơ khắc khoải... Diêu Bông ơi hời...

Lá vàng... vàng rụng đầy trời

Mấy mùa Thu chết, buồn rơi chất chồng

Tìm em cuối bãi đầu sông

Trường Giang chảy mãi, tình không thấy về

Bên lề nỗi nhớ ê chề

Cầu Sương, Bến Đợi... não nề đò đưa...

Vẫn là... em của tôi xưa

Chiều mưa loang tím, bóng mưa hiện về

Cho tôi lời ấm vỗ về

Cho tôi một nửa lá thề Diêu Bông

“Để cho con Sáo sổ lồng...”

“Sao em nỡ vội lấy chồng...” đôi mươi

Cỏ khô... khóc dấu chân người

Giậu tình xiêu đổ… tiếng cười xanh rêu...

               

 Nha Trang, tháng 07. 2022

  LÊ  KIM  THƯỢNG

(Tác giả gởi)  

MỘT VÀI KỶ NIỆM VỚI NHẠC SĨ NHẬT NGÂN - Dương Viết Điền

Nhạc Sĩ Nhật Ngân (trái) và Tác giả.

( Hình chụp trong ngày Đại Hội Phan Châu Trinh Toàn Thế Giới Lần Thứ I (07/05/2009, Santa Ana) tại Crowne Plaza Anaheim Resort ở Nam California năm) .

Tôi biết Nhạc Sĩ Nhật Ngân ( NSNN) lúc tôi còn đang theo học bậc trung học tại Đà Nẵng. Thưở ấy lúc tôi đang học tại trường trung học tư thục Phan Thanh Giản thì Nhật Ngân đang học tại trường trung học Phan Châu Trinh. Theo lời của chị Nguyễn Diệu Liên Hương, Nhạc Sĩ Nhật Ngân học cùng một lớp đệ tam 3 và đệ tứ 3 với chị. Sau đó NSNN vào Sài gòn học nhạc một thời gian rồi ra Đà Nẵng học lại trường Phan Châu Trinh. Thỉnh thoảng chúng tôi vào sân vận động Chi Lăng ở Đà Nẵng chơi túc cầu cũng hay gặp nhau. Trong thời gian này, NSNN chơi túc cầu rất khá. Nhiều người nghĩ rằng anh ta sẽ là một cầu thủ sáng giá trong tương lai. Sau này, trong ngày tham dự tiệc cưới trưởng nam con của bạn học cũ chúng tôi là Quách Thưởng, cựu Thiếu Tá Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 21 Biệt Đông Quân, NSNN cũng đã nhắc lại chuyện cũ rằng bạn bè anh ta lúc bấy giờ ai cũng nghĩ là anh ta sẽ là  một trong những người nằm trong Hội Túc Cầu nổi tiếng vì đá banh giỏi. Nhưng rồi thời gian trôi đi giữa dòng đời tình ái. Anh đã từ bỏ môn túc cầu, từ bỏ sân vận động Chi Lăng khi trái tim anh xúc động mạnh vì người yêu nào đó đã giả từ anh để đi lấy chồng ! Đúng như Thi Sĩ Xuân Diệu đã nức nở : “ Người đi một nửa hồn tôi mất. Một nửa hồn kia bỗng dại khờ ”, NSNN vì vậy cũng đã nức nở sầu thương trên bờ Sông Hàn tuyệt đẹp, một dòng sông đẫm lệ chia ly khi chàng Nhạc Sĩ đa tình đứng nhìn người yêu bước xuống thuyền, từ giã bờ Sông Bạch Đằng để về bên kia dòng sông.

Chuyện Tình Vượt Biên - Trần Yên Hòa

    Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...