
NGUYÊN TIÊU
1.
Mấy mùa... yêu dấu, dấu yêu
Nguyên Tiêu nắng sớm.... Mưa
chiều Lập Đông
Chúng mình nghĩa suối, tình
sông
Giữ cho tươi thắm Tơ Hồng...
hồng son
Tiếng cười khúc khích tươi
giòn
Làn môi, sóng mắt... vẫn còn
tinh khôi
Liếc nhìn, đôi mắt có đuôi
Gió đưa mái tóc ngược xuôi,
tóc thề
Ngập ngừng, nón lá nghiêng
che
Để cho môi tựa, má kề song
song
Nắng rơi trong mắt, mắt
trong
Tay ve vuốt tóc... tay vòng
lưng ngoan
Phất phơ áo lụa, khăn voan
Khoác cho em chiếc áo choàng
Tường Vi
Da em trắng mọng Xuân thì
Thở run ngực nõn... tình si
với tình
Đôi ta như bóng với hình
Thề non, hẹn biển chúng mình
thành đôi...
2.
Xa em... vẫn nhớ dáng người
Nhớ em... nhớ nhất tiếng
cười giòn tan
Lời ca chùng xuống phím đàn
Tình như dao nhọn xuyên
ngang buốt lòng
Xa em tình Đổ - về -
không...
Tiếng thơ khắc khoải... Diêu
Bông ơi hời...
Lá vàng... vàng rụng đầy
trời
Mấy mùa Thu chết, buồn rơi
chất chồng
Tìm em cuối bãi đầu sông
Trường Giang chảy mãi, tình
không thấy về
Bên lề nỗi nhớ ê chề
Cầu Sương, Bến Đợi... não nề
đò đưa...
Vẫn là... em của tôi xưa
Chiều mưa loang tím, bóng
mưa hiện về
Cho tôi lời ấm vỗ về
Cho tôi một nửa lá thề Diêu
Bông
“Để
cho con Sáo sổ lồng...”
“Sao
em nỡ vội lấy chồng...” đôi mươi
Cỏ khô... khóc dấu chân
người
Giậu tình xiêu đổ… tiếng
cười xanh rêu...
Nha Trang, tháng 07. 2022
LÊ KIM
THƯỢNG
(Tác giả gởi)