Thứ Tư, 19 tháng 7, 2023

Áo Rách Và Nắm Bụi - Nguyễn Ngọc Tư

 Khám phá nguyên tác văn học xuất sắc làm nên phim Việt 'Tro Tàn Rực Rỡ' ·  SaoStyle

 

Hai thằng nhỏ leo qua rào, một đứa bị kẽm gai cào rách toạc áo. Cái vết rách hình chữ L bên hông nó thò ra mảng da đen thùi lùi, đen đến nỗi cảm giác làm thâm kim luôn cái áo màu cam lợt. Xui rủi là tôi cũng có mặt ở đó, và đang chụp hình chúng và chú thích hiện lên trong đầu ngay khi màn trập máy ảnh chưa mở, “qua một hàng rào kẽm gai của resort đang xây dở…”.

Trần Yên Hòa, Quê Hương & Tháng Năm Nghiệt Ngã - Vương Trùng Dương

 

 nhà văn vương trùng dương

 

Từ truyện ngắn đầu tay lúc còn học sinh ở trường Trung Học Trần Cao Vân, Quảng Tín đăng trên tờ Hoa Đàm khoảng năm 1964 đến nay đã sáu thập niên. Với bút hiệu Thủy Phương Linh, và sau đó đăng thơ ở Tiểu Thuyết Thứ Năm, tuần san Thứ Tư, có thêm bút hiệu Trần Hoài Huyền.

Hai năm dạy tại trường Trung Học Mộ Đức, Quảng Ngãi và tại trường Lý Tín, Quảng Tín (1966-1968). Cuối năm 1968 bước vào ngưỡng cửa Quân Đội, cũng là thời điếm lấy tên Trần Yên Hòa, đăng thơ trên tờ Tuổi Ngọc, Khởi Hành, truyện ngắn đăng trên nhật báo Tiền Tuyến và các đặc san Quân Đội. Thành viên của Hội Văn Nghệ Sỹ Quân Đội.

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2023

NẮNG MẬT ONG - Trần Mộng Tú

TRANG VĂN HỌC NGHỆ THUẬT PHẠM CAO HOÀNG: 955. Tranh ĐINH TRƯỜNG CHINH Thiếu  nữ và hoa xanh, 1.2019

 tranh đinh trường chinh

NẮNG MẬT ONG


Đôi găng làm vườn trên tảng đá
như bàn tay đang vẫy gọi ai
những ngón tay màu xanh ngọc bích
vệt đất lem hồng như son môi

Cả buổi sáng đầm mình trong nắng
cúi xuống nghe đất thở khoan thai
tiếng lá thầm thì gọi hoa nở
hồn dịu dàng theo cánh hoa khai

Xới đất lên như mở vạt áo
gửi vào trong áo một nhành hoa
lấp đất lại lòng rưng rưng quá
đất ấm mềm nghe nổi thịt da

Con sẻ nhỏ ở đâu sà tới
bay vào trong bụi lại bay ra
chim đi tìm cọng rơm ngày cũ
gọi con chim bạn đến làm nhà

Xếp cuốc xẻng đứng lên ôm nắng
nắng mật ong đẫm hai bàn tay
chút đất dính trên môi cũng ngọt
ngẩn người theo dõi đám mây bay

TRONG KHU VƯỜN MÙA HẠ


Mùa Hạ mang mặt trời rắc lên cỏ
gót chân son nôn nả những vòng quay
tia nước bắn ướt đầm vai áo mỏng
đất thở hơi nồng như sau cơn say

Hoa Impatient đã lan vào đến ngõ
một loài hoa từ chối sự đợi chờ
chúng nở cả trước khi mùa chưa đến
như người xa về gõ cửa tình cờ

những viên sỏi ngủ say choàng thức dậy
dắt nhau đi rửa khuôn mặt trắng tinh
con sâu nhỏ đang co mình trong kén
bỗng vươn vai thành con bướm đa tình

lưỡi cuốc nhỏ hôn lên từng miếng đất
những mầm xanh non mọc rất tình cờ
gió và nắng cùng ngỏ lời tình tự
hoa bông gòn bay trắng xóa như mơ

cành Iris soi mặt vào khung kính
nắng thủy tinh rạch từng vệt tháng Năm
nàng ngừng tay thở giữa vườn mùa Hạ
ngực rám, hồng hương Sunkist thơm căng

hàng cây trên cao giơ bàn tay vẫy
sông chảy hiền hòa bầu trời thật xanh
núi tình tứ và nàng lên tiếng gọi
mùa Hạ rất đầy sao thiếu mình anh.

  • NGHE TIẾNG NƯỚC CƯỜI
  •  
  • Mở cửa ra anh đất trời rất lạ
  • em đoán mùa hạ về với bình minh
    áo cánh em phơi qua đêm ngoài giậu
    con chuồn chuồn kim ghé xuống tỏ tình

    Mở cửa ra anh xem mặt trời mọc
    nhìn con sâu nhỏ đo đoá hồng vàng
    nó cười cuộc đời chỉ trong gang tấc
    sao lại tiếc nhau một chút mê hoang

    Mở cửa ra anh đón vào mùa hạ
    bàn ghế cong mình gỗ dương gỗ âm
    nắng đã theo em vào sau cánh cửa
    mùa hạ tung tăng trên cả chiếu nằm

    Mở cửa ra anh quơ tay gọi gió
    thả chân mặt hồ nghe tiếng nước cười
    hai ta mỗi người một đầu mùa hạ
    mình căng sợi nắng khai mạc cuộc chơi

    Trần Mộng Tú

Thứ Hai, 17 tháng 7, 2023

TRÒN TRĂNG - Lê KIm Thượng

 Tranh vẽ Nguyễn Sơn | Photography - Malerei. Loanguyen son

 

TRÒN   TRĂNG

 

 

 

Em mười sáu tuổi tròn trăng

Vầng trăng huyền thoại... vui giăng đêm rằm

Tình ngây thơ... đến âm thầm

Mắt nhìn trong mắt... tay cầm trong tay

Nhẹ nhàng chút gió thoảng bay

Lá vàng chao rụng... rụng đầy hoa đăng

Tay thon thon, ngón búp măng

Vuốt ve mái tóc... giăng giăng tơ tình

Chiều rơi nắng... nắng thủy tinh

Muôn ngàn hoa nắng lung linh dập dìu

Gió lùa hương tóc hiu hiu

Hương trầm ấp ủ, nâng niu một thời

Chìm trong đáy mắt mây trôi

Má nghiêng chạm má, bồi hồi tình thơ

Nụ hôn ngày ấy dại khờ

Hương trinh đọng mãi đến giờ chưa rơi

Bên nhau tình cũng lả lơi

Bờ sông cát trắng... trắng phơi da màu

Gió bay mất áo qua cầu

Cho trăng với gió... với nhau cận kề

Mưa khuya giăng lối em về

Đường tình trơn trợt... bốn bề mưa sa...

 

                         *   

 

Em về bên ấy... không qua

Một ngày không gặp... như ba, bốn ngày

Làm sao quên được vòng tay

Nhớ đêm lạnh giá đong đầy nụ hôn

Giờ như núi Mẹ - Bồng - Con

Mờ xa ánh mắt héo hon ngậm ngùi

Em đi mang hết ngọt bùi

Em đi khép lại ngày vui xuân thì

Em đi ngày ấy phân ly

Lặng im... dù có nói gì... cũng xa...

Em đi về với người ta

Có người ngậm đắng, xót xa nỗi niềm

“Tìm em như thể tìm chim...”

Bóng em sóng nước lạc chìm sầu miên

Em đi xa xứ, xa miền

Ai đem nhung nhớ vá liền... cách chia...

Nếu tình không cách, không chia

Thì đâu có cảnh xa lìa... sang sông

Đưa tay nâng chén rượu nồng

Mừng em áo cưới, pháo hồng vu quy

Em về xứ lạ biệt ly

Tôi ngồi dưới gốc cây si... tọa Thiền...

               

Nha Trang, tháng 07. 2023

LÊ  KIM  THƯỢNG

(Tác giả gởi)

Thứ Sáu, 14 tháng 7, 2023

BÍ MẬT VỀ ÔNG NGUYỄN THÁI HỌC - Mai An Nguyễn Anh Tuấn

nguyen thai hoc

 

 

  "giọt sương của lòng trắc ẩn là nước mắt..."
L.BYRON

 

                                 

Con gái hắn, ở tuổi 17 đã hỏi sau một giờ học môn lịch sử: “Bố ơi, thế điều gì có tính quyết định khiến ông Nguyễn Thái Học đứng ra thành lập tổ chức Việt Nam Quốc dân Đảng ạ? Sao còn trẻ thế mà ông ấy lôi cuốn được nhiều người vậy? Bí mật gì, hở bố?”.

Thói quen “bí mật hóa” mọi chuyện của con gái hắn có từ lâu, như: “góc bí mật của con trong phòng bố”, “chuyện bí mật chỉ hai bố con biết thôi nhé”, v.v, từng làm hắn vui thích, giờ lại thành ra tình huống khó xử, đánh mất sự thanh thản của hắn.

Thứ Năm, 13 tháng 7, 2023

màu lá lục - Trần Yên Hòa

 

Nguyễn Trung | họa sĩ Việt Nam

 tranh nguyễn trung

 

Màu lá lục

 

Em ngây thơ non dại năm mươi năm
Theo ta mãi đất trời xưa thương nhớ
Mưa vẫn mãi triền miên miền đất hứa
Ta tìm về hơi thở của xa xăm

Em bận áo tơ non màu lá lục
Sáng mùa xuân thành phố đất sương mù
Màu áo nọ đã làm anh thổn thức
Năm mươi năm xa tít tận vô cùng

Em lý tín, em kỳ khương, có phải
Nỗi buồn hiu ta nhận đến bây giờ
Màu áo ấy bao nhiêu lần níu giữ
Trong hồn ta những năm tháng vàng mơ

Nay đã qua rất xa thời niên thiếu
Mà sao lòng vẫn tưởng mới hôm kia
Màu áo lục bay hoài như tơ liễu
Lòng ta ơi! nước mắt buổi chia lìa

Bốn bảy năm, năm mươi năm, rồi đó
Một đời ta non dại đến bao giờ
Gió cuối năm tràn qua khung cửa nhỏ
Làm sao quên màu áo lục, ngày thơ

 

Trần Yên Hòa

Chuyện Tình Vượt Biên - Trần Yên Hòa

    Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...