
TRÒN TRĂNG
Em mười sáu tuổi tròn trăng
Vầng trăng huyền thoại...
vui giăng đêm rằm
Tình ngây thơ... đến âm thầm
Mắt nhìn trong mắt... tay
cầm trong tay
Nhẹ nhàng chút gió thoảng
bay
Lá vàng chao rụng... rụng
đầy hoa đăng
Tay thon thon, ngón búp măng
Vuốt ve mái tóc... giăng
giăng tơ tình
Chiều rơi nắng... nắng thủy
tinh
Muôn ngàn hoa nắng lung linh
dập dìu
Gió lùa hương tóc hiu hiu
Hương trầm ấp ủ, nâng niu
một thời
Chìm trong đáy mắt mây trôi
Má nghiêng chạm má, bồi hồi
tình thơ
Nụ hôn ngày ấy dại khờ
Hương trinh đọng mãi đến giờ
chưa rơi
Bên nhau tình cũng lả lơi
Bờ sông cát trắng... trắng
phơi da màu
Gió bay mất áo qua cầu
Cho trăng với gió... với
nhau cận kề
Mưa khuya giăng lối em về
Đường tình trơn trợt... bốn
bề mưa sa...
*
Em về bên ấy... không qua
Một ngày không gặp... như
ba, bốn ngày
Làm sao quên được vòng tay
Nhớ đêm lạnh giá đong đầy nụ
hôn
Giờ như núi Mẹ - Bồng - Con
Mờ xa ánh mắt héo hon ngậm
ngùi
Em đi mang hết ngọt bùi
Em đi khép lại ngày vui xuân
thì
Em đi ngày ấy phân ly
Lặng im... dù có nói gì...
cũng xa...
Em đi về với người ta
Có người ngậm đắng, xót xa
nỗi niềm
“Tìm
em như thể tìm chim...”
Bóng em sóng nước lạc chìm
sầu miên
Em đi xa xứ, xa miền
Ai đem nhung nhớ vá liền...
cách chia...
Nếu tình không cách, không
chia
Thì đâu có cảnh xa lìa...
sang sông
Đưa tay nâng chén rượu nồng
Mừng em áo cưới, pháo hồng
vu quy
Em về xứ lạ biệt ly
Tôi ngồi dưới gốc cây si...
tọa Thiền...
Nha Trang, tháng 07. 2023
LÊ KIM
THƯỢNG
(Tác giả gởi)