Thứ Hai, 30 tháng 12, 2024

ÔI KHÁNH TRƯỜNG! - SONG THAO

 TÁC GIẢ, VỚI CHÚNG TA Họa sĩ / nhà văn ... 

Họa sĩ Khánh Trường

 

Tôi đặt bút bắt đầu viết bài này vào chiều ngày vọng Giáng Sinh. Khánh Trường vẫn đang hôn mê trong nhà thương từ hơn tuần nay. Chàng vẫn còn đang bám vào cõi ta bà này.

Trận đấu giữa Khánh Trường và anh Thần Chết đã qua tới phút 89. Phần thắng nghiêng hẳn về anh thần trang bị bằng chiếc lưỡi hái. Cô cháu Hòa Bình nhắn tin cho tôi vào lúc 3 giờ 45 phút chiều ngày 24/12/2024, giờ Montreal: “Chú vẫn không tỉnh. Chắc gia đình sẽ rút ống soon”. Vậy là tên thần vênh váo chuyên bắt người đang ở thế thượng phong. Tôi phôn cho Thành Tôn bên Cali. Anh không biết chi. Anh cho biết sẽ tìm cách tới thăm Khánh Trường. Sáu giờ chiều, Lê Hân phôn cho biết đang ở nhà thương nhưng chưa tìm thấy phòng của Khánh Trường. Hân hỏi tôi tên thật của Khánh Trường để nhân viên tìm giùm. Tôi quớ. Từ trước tới giờ chỉ biết Khánh Trường, đâu có bao giờ nhớ tới cái tên cúng cơm của chàng. Vội lục cuốn “Tác Giả Việt Nam” của Luân Hoán ra tìm. Hóa ra chàng rất thành thật, bút hiệu cũng là tên thật: Nguyễn Khánh Trường. Một chặp sau Hân mail lại: vẫn không tìm ra, không biết có lộn nhà thương không. Thôi để ngày mai.

Thứ Năm, 26 tháng 12, 2024

"Hãy Đợi Đấy" - Trần Yên Hòa

Đi thăm họa sĩ Khánh Trường và cô giáo cũ


 tranh khánh trường

 

Nằm trên đồn Hoàng Oanh. Tên đồn không biết ai đặt ra, là tên của một cô ca sĩ thời danh, hay hát những bản nhạc về quê hương, về lính.

Hoán cùng trung úy Tín, một đàn anh, ở chung một căn hầm. Căn hầm của bộ chỉ huy tiểu đoàn được xây rất kiên cố. Hầm được đào sâu xuống dưới mặt đất khoảng hai mét, chung quanh trên trần được lợp bằng những bao cát Mỹ.

Tín học trước Hoán một khóa, được đào tạo chính quy, nhưng khi ra trường, ai cũng thích ở hậu tuyến để ấm thân và mang chữ thọ trên người. Tín là con một chủ tiệm vàng ở thị xã, người anh nho nhã, nói năng nhẹ nhàng, rất dễ mến. Tín đổi về trung đoàn vì gần nhà, và nhất là anh nghĩ đến sự quen biết của người cha, chủ tiệm vàng, với các quan tỉnh và sư đoàn, trung đoàn, chàng sẽ ở được hậu cứ.

Đọc lại "Mẫu Hệ" Nỗi Đau Còn Đó - NGUYỄN LƯƠNG VỴ

 

 Tiễn Bạn Hiền Nguyễn Lương Vỵ | Trần ...

nhà thơ nguyễn lương vỵ

(1952-2021)

Đầu thu năm nay, nhân một buổi hẹn cà phê, nhà văn Trần Yên Hòa đã ký tặng tôi cuốn sách của anh ấn hành cách nay trên 10 năm, truyện dài "Mẫu Hệ" (NXB Thế Kỷ, California, 2004) với câu nói rất chân tình: "Sách in đã lâu, chỉ còn ít cuốn, gửi tặng Vỵ đọc cho vui." Vốn là người đồng hương, quen biết nhau đã lâu, nay lại gặp nhau ở xứ người, càng quí trọng hơn vì ngoài cái tình văn chương, còn là tình anh em, thông cảm và chia xẻ cho nhau về những bi kịch của cuộc đời. Với tôi, Trần Yên Hòa thuộc thế hệ đàn anh, làm thơ viết văn từ cuối thập niên 60' thế kỷ 20, và cho đến nay, trải qua nhiều thăng trầm bể dâu, anh vẫn giữ được tình yêu bền lâu với văn chương bằng bút lực và sức sáng tạo mạnh mẽ.

VÍ DỤ - Nguyễn Vũ Sinh

Nguyen Trung | Artnet

tranh nguyễn trung
 
VÍ DỤ 

Nếu em con thuyền nhỏ
Anh sẽ là cánh buồm 
Cho thuyền trôi lướt gió 
Vượt qua ngàn bão dông.

Anh sẽ như làn gió
Nếu em hóa thành mây
Trời xanh như quán trọ
Mây gió quyện một đời.

Khi đôi chân mê mỏi
Hãy tựa bờ vai anh
Nghe con tim thầm nói
Lời yêu thương dỗ dành.

Nếu tay xuôi buông thõng 
Mắt môi khép lâu rồi
Khi thân gầy giá lạnh
Anh tạm xa cõi đời.
 
(Diên Khánh-18-12-2024) 
 
 
NỬA CHẶNG ĐƯỜNG ĐỜI

Quảy nặng gánh đời qua truông cỏ
Nghe trái thanh xuân rụng bờ vai
Dừng chân nghỉ giữa trời hoàng ngọ
Mặt buốt hạt mưa bỗng lăn dài.

Nhấm cốc rượu quê men nồng ấm 
Nhìn quanh bằng hữu có mấy ai 
Từ độ sa cơ đời yên ắng 
Thềm xanh rêu vắng bóng dấu hài.

Rong ruổi đường đời hơn nửa chặng 
Xòe tay ra giũ bụi trần ai
Nghêu ngao ca hát còng lưng gánh
Manh áo rách bươm sợi chỉ tà. 

Nguyễn Vũ Sinh 
(Diên Khánh-18-12-2024)
(Tác giả gởi)

Mắc Nợ 1 - 2 - Lê Kim Thượng

 Nguyen Trung | Widewalls

 tranh nguyễn trung

 

 

Mắc   Nợ  

 

 

1.

 

Người đi mắc nợ…”Ngày Xưa”

Người đi mắc nợ nắng mưa… “Quê Nghèo”

Sông buồn tím ngắt cánh bèo

Lời ru xa vắng, gió reo, sóng tràn

Ngân Hà – Chức Nữ - Ngưu Lang

Quạt mo đổi chác, nghênh ngang Thằng Bờm

Được mùa lúa chín vàng ươm

Được mùa, canh cá, bát cơm tràn đầy

Cánh cò bay lạc tầng mây

Đàn trâu nhai cỏ, nằm đầy gốc me

Lành yên những buổi trưa hè

Sông dài in bóng lũy tre gió lồng

Hai sương, một nắng trên đồng

Dù cho mưa nắng vẫn không quản gì

Đất phèn theo bước Cha đi

Chân bùn, tay lấm không gì thở than

Ruộng đồng đâu quản gian nan

Đông về giá rét, chang chang nắng Hè

Tình quê ấm mái tranh che

Nép mình dưới bóng lũy tre xanh ngần…

 

 

2.

 

Trăm năm Con Tạo xoay vần

Một đời hạnh phúc cũng ngần ấy thôi

Thơ rơi chén đắng rượu mời

Gió trăng còn đó, cuộc chơi vội tàn

Đọt tre đọng bóng trăng ngàn

Rạ rơm, sương khói quyện  tràn âu lo…

Bến sông vọng tiếng gọi đò

Để cho câu hát câu hò mênh mông

Còn tôi đứng với dòng sông

Nhìn câu thơ cũ lạc dòng lênh đênh

Chảy qua bao thác, bao ghềnh

Chỉ là trôi nổi bồng bềnh buông xuôi

Bãi sông của tuổi lên mười

Cho tôi ngụp lặn, nụ cười thân yêu…

Bóng quê… Bóng Mẹ xế chiều

Nhớ quê… Nhớ Mẹ, nhớ nhiều Mẹ ơi!

Con còn nỗi nhớ mù khơi

Mái tranh nghiêng cả một thời trở trăn

Chỉ là hoài niệm băn khoăn

Mắt xưa ghim vết dấu hằn chân chim…

     

               

Nha Trang, tháng 12. 2024

Lê  Kim  Thượng

(Tác giả gởi)

Chuyện Vãn: Tưởng Nhớ Mùi Hương - Vương Trùng Dương

 1950-1975 ...

 

Truyện ngắn Dưới Bóng Hoàng Lan của nhà văn Thạch Lam trong tập Sợi Tóc (1942) với hình ảnh: “Thanh dắt nàng đi thăm vườn; cây hoàng lan cao vút, cành lá rủ xuống như chào đón hai người. Có lúc gần nhau, Thanh thấy mái tóc Nga thoang thoảng thơm như có giắt hoàng lan...”. Và cuối cùng “Mỗi mùa cô lại giắt hoàng lan trong mái tóc để tưởng nhớ mùi hương”. Trong chương trình Việt văn (Kim văn) ở Đệ Nhất Cấp thời VNCH được học về các áng văn tiêu biểu nên biết đến truyện ngắn Dưới Bóng Hoàng Lan.

Thứ Tư, 25 tháng 12, 2024

Tặng Tác Giả Những Nhân Vậ­t Xưng Em - Phạm Thị Hoài

Tranh họa sĩ Nguyễn Trung bán nhanh ...
tranh nguyễn trung

 
Chỉ có hai mẹ con trong một căn buồng như một ga tàu treo mạo hiểm trên tầng năm. Hành khách toàn đàn ông. Họ là những người quen ra công cộng.

Cứ thử quan sát họ, dù ở một nhà vệ sinh thu tiền, hay bu quanh một góc tiểu tiện khoan khoái ấm cúng giữa phố, bao giờ họ cũng khác khi ở gia đình riêng. Nghĩa là giấu chỗ bít tất thủng dưới lòng bàn chân, cân nhắc tuỳ mức độ các động tác và lời nói, và hay chột dạ. Xung quanh có ba hàng xóm, ông số 7 của mẹ làm nghề thu tiền điện, bảo đến nhà nào cũng thấy một con đực, và kè kè bên nó một con cái, không rõ có phải của nhau hay không nhưng xem ra cố định. Nhà nào cũng thế khiến ông ta nghẹn ngào. Em đã thử sang xin muối cả ba hàng xóm, quả có thế thật. Riêng nhà em một kiểu. Mẹ thường bảo, mẹ con mình sống kiểu thời chiến. Không có ông nào đảo ngũ, về ở hẳn với mẹ.

Chuyện Tình Vượt Biên - Trần Yên Hòa

    Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...