Thứ Ba, 3 tháng 10, 2023

PHÙNG QUÁN: THÈM ĐƯỢC LÀM NGƯỜI - TRẦN MẠNH HẢO

 


  • Tôi Đã Trở Thành Nhà Văn Như Thế Nào - Phùng Quán | NetaBooks

     

     

    Sau vụ “Nhân Văn giai phẩm” (1955-1957), Phùng Quán (1932-1995) bị đuổi khỏi quân đội, đuổi khỏi Hội Nhà Văn, bị kiểm điểm quy tội đại phản động vì dám viết bài thơ “Lời mẹ dặn” in trên báo “Nhân Văn” năm 1956 và bài thơ “Chống tham ô lãng phí” viết năm 1957 cũng in trên báo “Nhân Văn”; cả gan dám quần tam tụ ngũ với bọn “đại phản động, đám chống đảng dòi bọ xấu xa, đám hút xách, đĩ điếm gián điệp cho Mỹ Diệm” (lời thóa mạ của báo “Nhân Dân”) gồm: Phan Khôi, Văn Cao, Nguyễn Hữu Đang, Thụy An, Trần Dần, Lê Đạt, Hoàng Cầm, Phùng Quán, Trần Đức Thảo… Xin chép ra đây tên của “đám phản động chống đảng”:

Cảm Ơn Em Đã Vì Ta, Đợi… - Lê Tấn Dương

 Trịnh Cung | Văn Việt

 

Cảm Ơn Em Đã Vì Ta, Đợi…


Chiến mã một thời từng xung trận,

Từ lời nguyền da ngựa bọc thây.

Nuôi trong tim, chí nhân đại nghĩa,

Cũng đành theo vận nước từ đây.                                                              

Chiến mã buồn nhìn trò hưng phế

Bạn thù tráo trở giữa quê hương.

Súng gươm đã mất theo dòng lệ,

Hết rồi cung tiển với yên cương.

 

Chiến mã hờn căm từ thuở đó

Vẫn sống hiên ngang giữa đọa đày

Xích xiềng không tan dòng máu đỏ,

Thì sá gì đói khổ, chông gai.

 

Cuồng nộ dâng trào như thác lũ

Mười năm khí phách vẫn chưa tan

Ta tiếc thương ta ngày tháng cũ

Thuở sa trường vó ngựa rền vang.

 

Ngựa với núi rừng như bằng hữu,

Che chở cho nhau cuộc thăng trầm.

Cảm ơn sông, đã mang nguồn nước

Chảy xuống hương đời một chữ tâm.

 

Cảm ơn em đã vì ta,- Đợi

Đợi chờ - như nhát chém hư vô

Ta theo cánh nhạn bay về núi,

Mười năm dòng máu hận chưa khô.

 

Máu lệ thêm hồng trang chiến sử,

Chờ một ngày về giữa vẽ vang

Từ thuở súng gươm đi giữ nước

Chỉ mơ quê Mẹ được bình an

 

Đừng nói ngày về chim bay mỏi.

Ngưa vẫn đợi chờ giữa thảo nguyên

Mười năm cũng qua như sương khói,

Mười năm, một giấc mộng vô biên.

 

Chiều nay chiến mã dừng bên suối

Nhìn nhánh hoa trôi giữa nắng tàn

Thương phiến đá sầu rêu phế phủ,

Thu đã về Tây Bắc chiều hoang.

 

Lê Tấn Dương

 (Tác giả gởi)

Tan Chợ Em Về - Lê Thanh Hùng

 

Triển lãm tranh, ký họa của Trịnh Công Sơn | Mai Vàng | Báo Người Lao Động  Online

 

 Tan chợ em về

Ta thả hồn về một thuở rong chơi

Thấy cô Chiêm nữ qua cầu Bà Bốn

Với đôi mắt, chưa bao giờ lẫn lộn

Đôi mắt to tròn, thăm thẳm, đầy vơi ...

                         *

Giữa chợ đông, buông thả biết bao người

Lặng lẽ trôi, điều gì nhắn gửi

Trong tiếng vọng ngang chiều rười rượi

Bỗng tròn vang, trong vắt tiếng cười

                         *

Lối em về, làng Hậu Khoách xa xăm

Hàng dừa nghiêng nghiêng, mờ xanh chỉ dấu

Con chim khách kêu, không bay mà đậu

Chắc nhà em, chiều có khách đến thăm

                        *

Em vụng về đội rớt bó chùm ngây (*)

Bên Long Hà, chuông lễ chiều đang điểm

Cơm chiều nay chỉ còn canh cà tím

Em cười đi, rồi nghe mẹ la rầy ...

                       *

Cánh đồng xa mờ giấu tuổi trẻ  anh

Lang thang dọc ngang, những triền cát trắng

Tím ngắt hoàng hôn, góc đời trĩu nặng

Giọt đổ, bến bờ tiếng vọng quẩn quanh

                       *

Phố chợ Hòa Đa lặng lẽ lao xao

Còn nguyên đó, những ân tình năm cũ

Chung nỗi buồn vui, bao điều ẩn dụ

Nao tha chàlàn, băng ican tha tànào (**)

                        *

Đường em qua, bờ ruộng đứng lặng thinh

Cánh đồng lúa, nuột nà thì con gái

Có biết đâu, những điều gì rớt lại

Bóng nắng chao nghiêng, bóng nắng quen nhìn ...

______________

(*) Cây Chùm ngây: Tên khoa học  Moringa oleifera, tiếng Anh: Cây Cải ngựa (Horseradish tree), cây Dùi trống (Drumstick tree), cây Dầu bel (Bel-oil tree), Cây thần dịu, cây Ba đậu dại... Ở Ninh, Bình Thuận người ta thường lấy lá non, hoa, trái non làm rau nấu canh.

(**) Cùng đi chung một đường, ăn cá chung một bàu

Ngôn chí tự hành

“Đâu có gì gọi là kinh nghiện

Phải chăng, đó chỉ  những sai lầm”

LTH

Gánh một gói, gồng tràn kinh nghiệm

Sĩ phu Bắc Bình hề về hưu

Nghe chao chát, thời gian gõ điểm

Còn vấn đề gì hề bảo lưu?

*

Câu ngôn chí tự hành lạnh quạnh

Mà chuyện áo cơm hề lưu không!

Bạn gái xưa, có còn đỏng đảnh?

Nắng rớt, tan chiều hề mênh mông!

*

Nghoảnh mặt, thấy sông đè sóng trước

Quy luật muôn đời hề đâu sai!

Lao xao sống, xa rời gương lược

Quá khứ soi hề dội tương lai

*

Gì thì nói, đừng đùa: xương máu!

Đau đáu, một thời hề chưa xa …

Nhỏ nhoi, nhưng là chim báo bão

Dập cánh đời hề đổ bóng qua

*

Chuyện cũ, mà niềm tin luôn mới

Đất chở, trời che hề công tâm

Nghe và nhớ,  một đời mong đợi

Góc khuất, thăng trầm hề tháng năm …

*

Có ánh mắt, đăm đăm qua ngõ

Gió nồm săn hề gió chuyển mùa

Xin lỗi bạn, ngày xưa còn đó!

Về hưu hề!  tính gì: Được-thua?

*

Trời trở nắng, vo tròn ký ức

Tưng tửng trôi hề lạc bến sông…

Yêu và giận, nổi niềm khôn dứt

Hoải hoang … hề! một dáng eo cong …

 

Thuyền giấy

Em trở về

Sống lại

Một chiều mưa

Chờ quang tạnh

Thả trôi

Con thuyền giấy

Con mương cũ

Sao còn nguyên như vậy?

Thuyền giấy

Bây giờ

Cũng mắc cạn

Khúc cua xưa

          

Bao nhiêu năm rồi, con xa bàn tay mẹ vịn

 

Ngang dọc nẻo đời, bước trợt, bước trơn

Con ấm ức, vẫn dằn lòng nhẫn nhịn

 

Không dám kêu thầm một tiếng mẹ ơi!

Giờ đây, nắm bàn tay mẹ khẳng khiu, lặng im câm nín

Giọt lệ âm thầm đang chảy ngược đường khơi…

 

 

Sao lời ru nào cũng quyện nét đượm buồn

 

Lời em ru, à ơi… sâu đậm

Một nỗi buồn, vô nguyên cớ mênh mông

 

Lời ru đó có giấc mơ thêu hoa dệt gấm

Sao buông thả trôi về phía cửa sông

Em chợt quay ngang, còn một chút mủi lòng…

          Lê Thanh Hùng

   Bắc Bình, Bình Thuận

(Tác giả gởi)

Tự tình - Nguyên Hạnh

Học Văn Chị Hiên - ❤ TỰ TÌNH (II) ĐAU ĐÁU MỘT KHÁT VỌNG TỰ TÌNH (II) Đêm  khuya văng vẳng trống canh dồn, Trơ cái hồng nhan với nước non. Chén

 
Đêm đã khuya, sao tôi còn thao thức mãi! Cứ mỗi lần nhận được thư của những người bạn còn ở lại bên trời quê hương lận-đận là tôi nao cả lòng! Tất cả những thông tin về Huế làm cho tôi xúc động bâng khuâng!

        Tôi chỉ còn nửa mảnh đời ở đây, còn nửa mảnh đời vẫn gởi lại cho Huế. Buổi chiều với mảnh trời tím cũng gợi nhớ, buổi sáng với nắng cũng xôn xao, cũng không khuây khỏa nỗi rờn rợn Huế trong tim!

Chuyện Tình Vượt Biên - Trần Yên Hòa

    Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...