Thứ Tư, 29 tháng 6, 2022

Nỗi Chết Không Rời - Thế Uyên


NoiChetKhongRoi

Trần Vũ đánh máy lại từ trang 95 đến 115 theo bản in trong tập Nỗi Chết Không Rời, tập truyện ngắn của Duy-Lam Thế-Uyên, mẫu bìa của Đằng Giao, tranh bìa của Duy-Thanh, do Nguyễn Đình Vượng xuất bản lần thứ nhất. In tại nhà in riêng của Nhà xuất bản, xong ngày 10 tháng VIII năm 1966.


Trán tì vào cửa kính lạnh, tôi cố nhìn xuống nhưng mây che kín phía dưới, những giọt nước mưa liên tiếp văng dọc cánh phi cơ về phía sau. Tôi ngả người vào ghế, trên cao phía đầu phi cơ hình điếu thuốc bị gạt chéo xuất hiện, người Pháp già ngồi cạnh nói một câu tôi nghe không rõ trong tiếng động cơ. Tôi lắc đầu mỉm cười, hất hàm ra phía ngoài trời. Người Pháp nói tiếp, tôi nghe thấp thoáng: “Đáng lẽ phải trông thấy đồn điền của tôi rồi!” Tôi nhìn đồng hồ, nếu không lạc đường phi cơ hẳn đang bay trên vùng thị trấn. Có tin bão lớn mưa lớn miền Trung loan báo trên đài phát thanh đêm qua. Không khí bắt đầu lạnh, tôi thu người lọt vào trong ghế, hai tay khoanh trước ngực. 

Một ký ức Hà Nội thời bao cấp - Nguyễn Bảo Châu*

 65392347_2349926088580412_3658998444665602048_n


Tôi cưới vợ vào ngày 29-5-1971.

Sẽ chẳng có gì phải nói lại, nếu như cái ngày vui nhất của một đời người đó được diễn ra trong vui vẻ, hạnh phúc. Tôi đã không có được cái điều may mắn đơn giản ấy vì đã bị người ta phá tan đám cưới của mình, mà nguyên nhân chỉ vì miếng ăn bị dừng lại trong ít phút.

Chuyện là thế này:

Sau khi tốt nghiệp Đại học, có công ăn việc làm ổn định, tôi quyết định lấy vợ.

Đỗ Trường: Người Chuyên Chở Văn Học Miền Nam Qua Vũng Lầy Lịch Sử - Phạm Tín An Ninh

 (Nhà văn Đỗ Trường)

 

Đầu năm 2022, tôi bất ngờ đọc được bài viết “Níu Một Đời, Giữ Một Thời” của tác giả Ban Mai, một nhà văn trẻ trong nước. Cô đang là giáo sư giảng dạy về Khoa Học Công Nghệ và Hợp Tác Quốc Tế tại Trường Đại Học Qui Nhơn

Mở đầu bài viết, tác giả đã vẽ lại bức tranh đen tối, kinh hoàng sau ngày 30.4.75:

“…phần lớn người Miền Nam làm việc cho chính phủ Cộng Hòa đều bị tập trung cải tạo. Cuộc sống của nhiều gia đình đảo lộn. Vì sau khi đổi đời, họ bị thất nghiệp, nhiều người lâm vào cùng quẫn. Cảnh quan thành phố tiêu điều xơ xác, thiếu lúa gạo khiến dân phải ăn độn bo bo và mì sợi. Trầm trọng hơn nữa: Sự xơ xác tinh thần của trí thức Miền Nam không còn được tự do trình bày suy nghĩ, không còn được tự do hấp thu tri thức nhân loại. Thay vào đó là những đợt học tập chính trị triền miên, theo một định hướng duy nhất: Chủ nghĩa Marx. Tất cả sách báo, văn học nghệ thuật bị tịch thu tiêu hủy, nền văn chương Miền Nam hoàn toàn bị bôi xóa. Giống như thời man rợ của Tần Thủy Hoàng năm 210 trước công nguyên…

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2022

NGUYỆT KÝ II - Thơ Trần Đức Phổ

Blog Phạm Cao Hoàng: 2601. Tranh ĐINH TRƯỜNG CHINH Thiếu nữ trong tranh  Đinh Cường và mùa thu



 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

tranh đinh cường

 

Tháng Sáu 

 

Tháng Sáu trời trong phượng nở đầy
Chân người áo lụa ngỡ là mây
Gió đùa lá biếc lung linh nắng
Thơ viết những dòng quá đắm say!

Tháng Sáu mưa rơi những buổi chiều
Ngồi trong góc quán nhớ người yêu
Cà phê đắng ngắt trên môi xám
Dáng nhỏ ai về bước bước xiêu.

Tháng Sáu ve rền giọng biệt ly
Vội trao lưu bút lúc phân kỳ
Bàn tay bịn rịn bàn tay ấy
Mắt lệ vơi đầy biết nói chi!

Tháng Sáu đầy giàn hoa mướp tươi
Hôm nao từng hái tặng cho người
Bâng khuâng nay nhặt bông vàng rụng
Tháng Sáu cho lòng nhớ chẳng nguôi!
.

Tháng Bảy


Tháng Bảy nằm nghe những giọt mưa
Mưa từ cổ tích rất xa xưa
Mưa xuyên qua cả hai miền nhớ
Mưa thấm trong lòng đủ lạnh chưa?

Tháng Bảy buồn nghe chuyện Trương lang
Mỵ nương sao nỡ phụ tình chàng?
Còn đâu tiếng sáo mê tơi nữa
Đáy nước người chôn phận bẽ bàng

Tháng Bảy sông Ngân quạ bắc cầu
Mà bầy Ô Thước chẳng về đâu!
Chàng Ngưu ả Chức bao giờ gặp?
Có lẽ thề xưa hết nhiệm mầu!

Tháng Bảy đìu hiu buổi hạ tàn
Cô hồn ngự trị cõi trần gian
Lạc loài trong chốn trầm luân mãi
Bát cháo lá đa đẫm lệ tràn…

Tháng Bảy của em, tháng Bảy tôi
Lời yêu lời ghét cũng xa vời
Tôi về gom hết ba trăng lại
Chép nốt vào thơ những ngậm ngùi!

Tháng Tám

 
Tháng Tám có gì nhớ không em?
Vườn Trăng tơi tả cánh hoa mềm
Bên đường cỏ dại đua nhau mọc
Côn trùng rỉ rả mãi thâu đêm.

Tháng Tám triều dâng nước vỡ bờ
Mưa về rũ rượi những vần thơ
Con đò năm cũ trôi biền biệt
Lữ khách sang sông vẫn đứng chờ

Tháng Tám cũng đành bỏ lại ta
Mặc cho ngày tháng lửa hương già
Còn không nỗi nhớ khi xa cách
Hay chỉ như hình bóng vội qua?

Tháng Tám thu sang thấm nỗi buồn
Lòng người rách nát lá sầu tuôn
Vầng trăng lạnh lẽo như băng giá
Tháng Tám cô đơn trĩu nặng hồn!


trần đức phổ

(Tác giả gởi)

Những nông dân - Truyện Trần Yên Hòa


nong_dan2

Chú Nhạc người xóm An Thành, là người “làm cặp” cho gia đình tôi suốt hơn mười lăm năm. “Làm cặp” ở đây có nghĩa là chú Nhạc như một người quản gia, chuyên lo mọi chuyện đồng áng cho gia đình tôi. Là người phụ tá đắc lực cho cha tôi. Công việc của chú như là báo với cha tôi biết lúc nào gieo, cấy, lúc nào cày, bừa, đám ruộng nào cần tát nước, cần làm cỏ, hôm nay phải thuê ai, bao nhiêu người  tát nước, làm cỏ, gặt lúa ở đâu?…

Chú có gia đình và một bầy con nheo nhóc cho nên chú phải làm việc để nuôi con. Chú siêng năng, thật thà, cần mẫn, cha tôi rất thương, tôi cũng thương chú lắm.

Tại vì… trời sanh - Truyện Nguyễn Thạch Giang

 Bức tranh thiếu nữ cuối cùng của Đinh Cường | Trần Thị Nguyệt Mai

 tranh đinh cường

Bảo đến nhà thờ Maria Goretti dự tang lễ của một người bác họ, lúc ra xe định ra về thì có phone của một người bạn rủ đi ăn cơm tấm ở quán Thiên Nam gần đó, nhưng khoảng một tiếng đồng nữa người bạn mới đến. Bảo không muốn về nhà rồi quay trở lại mất công, chợt thấy quán cà phê Vỉa Hè phía bên kia đường chàng tấp vào đó ngồi chờ.

Bảo ít khi uống cà phê, chỉ thỉnh thoảng, đây là lần đầu chàng bước vào quán cà phê này. Bảo lựa một bàn đặt ngoài vỉa hè tránh khói thuốc lá mịt mù bên trong. Bàn gần bên có một cô gái trẻ đang cầm cái phone không biết xem gì mà miệng cứ cười mỉm. Chốc sau có đứa con trai đến ngồi xuống cạnh cô nàng nói hello Hàn Ny. Rồi anh chàng than thở “Chút nữa phải đi đóng tiền lời 200 mà còn thiếu mấy chục.”

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2022

Người vợ đảm đang - Truyện Phạm Thành Châu

   

 

Ở hải ngoại, ông Việt Nam nào có phước lắm mới có được vợ Việt Nam. Người đàn bà Việt Nam là biểu tượng của người vợ hiền, đảm đang, chung thủy, tiết kiệm... là tấm gương sáng cho tất cả phụ nữ khắp thế giới noi theo. Vợ tôi lại là tấm gương sáng nhất trong các tấm gương sáng đó. Nói vậy để quí vị biết là tôi hạnh phúc, sung sướng đến cỡ nào! Nếu kể ra đây tất cả các đức tính cao quí của vợ tôi, sợ quí vị không có thì giờ đọc, nên tôi xin đơn cử một đức tính mà bà Việt Nam nào cũng có, đó là tính tiết kiệm. 

Chuyện Tình Vượt Biên - Trần Yên Hòa

    Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...