Thứ Tư, 28 tháng 2, 2024

Tin Buồn: Nhà Văn Phan Xuân Sinh đã mất tại Houston

Funeral (Hoa Tang) | Cat Tuong Flowers ...

 

 TIN BUỒN

 

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Phan Xuân Sinh

 

Nhận được Tin Buồn:

Nhà Văn, Nhà Thơ 

 

PHAN XUÂN SINH

 

Sinh Năm 1948 tại Đà Nẵng

 

Đã mất tại Houston, Texas ngày 28, tháng 2, 2024

Sau một cơn bạo bịnh.


Xin thành kính Chia Buồn cùng Gia Đinh. Nguyện Cầu Hương Linh Nhà Văn, Nhà Thơ Phan Xuân Sinh Sớm Tiêu Diêu Nơi Cõi Vĩnh Hằng.

 

Bạn Văn:


Thành Tôn, Cung Tích Biền, Phạm Phú Minh, Trần Thế Phong, Nguyển Đình Thuần, Vương Trùng Dương, Chu Vương Miện, Tô Đăng Khoa, Lê Lạc Giao, Nguyễn Thị Khánh Minh, Phan Tấn Hải, Trịnh Y Thư, Đức Phổ, Từ Hoài Tấn, Trần Mộng Tú, Vũ Uyên Giang, Nguyễn Hàn Chung, Bích Thượng Thổ, Lê Giang Trần, Diễm Châu, Sơn Trương, Võ Kỳ Điền, Phan Nguyên, Huỳnh Liễu Ngạn, Trịnh Hảo Tâm, Đinh Trường Chinh, Hà Nguyên Du, Việt Dũng Ngô, Tôn Nữ Thu Dung, Hồ Đình Nghiêm,  Ngô Quốc Đông, Trịnh Cung, Đặng Phú Phong, Nguyễn Xuân Thiệp, Hoàng Xuân Sơn, Gia Nguyễn, Nguyễn Nam An, Itala Pucillo, Trương Văn Dân, Nguyễn Vy Khanh, Phạm Cao Hoàng, Nguyễn Anh Khiêm, Phạm Chu Sa, Lê Văn Trung, Nguyễn Thị Ánh Nguyệt, Nguyễn Lệ Uyên, Nguyễn Đình Hoành, Lương Quang Bình,Trần Doãn Nho, Vũ Hoàng Thư, Mạc Phương Đình, Phan Trang Hy, Diệp Hoang, Trần Quang Hùng, Nguyễn An Bình, Nguyễn Quốc Thái, Lại Quảng Nam, Bà Trần Văn Nam, Tô Thẩm Huy, Nguyễn Lương Ba, Hồ Đình Nam, Thy An, Luân Hoán, Thang Vu Văn, Nguyễn Phú Yên, Nguyễn Miên Thảo, Huy Tưởng, Nguyễn Vũ Sinh, Nguyễn Nhự, Trần Yên Hòa


ĐỒNG THÀNH KÍNH PHÂN ƯU

Thứ Ba, 27 tháng 2, 2024

Gặp lại mùa xuân - Lê Thanh Hùng

 ĐÊM TRẮNG NGÀY NỬA ĐỜI HƯ

tranh nguyễn trung

 

Gặp lại mùa xuân

 

Nước mắt hoen mi

Chưa kịp rớt

Tròn xoe

Trong vắt

Tiếng em cười

Gió xuân đến mơn man

Bất chợt

Nồng nàn xoay

Từng giọt

Rơi rơi ...

 

Mùa xuân theo em vội vã về

 

Em bóng loáng như li, như lau

Ngúng nguấy trong nắng xuân tươi mới

Quay ngoắc, điệu đà xa vời vợi

Gió xuân reo, áo váy xạc xào

                      *                                                                             

Vội vàng buông, lấp liếm tiếng cười

Giả lả chuyện vì sao trễ hẹn

Tại, tưởng, ơ kìa! Cười lỏn lẽn

Cứ lung linh trong nắng rạng ngời

                     *

Lóng lánh em, hồng má tươi môi

Bên hoa lá, non tơ xanh biếc

Bổi hổi rơi, điều gì thầm tiếc

Mênh mông chiều, ngờ ngợ tình thôi

                    *

Ơi mùa xuân vội cuốn theo em

Vướng víu chiều, len ngời trong mắt

Sao có gì, đong đưa thưa nhặt

Lúng liếng trao, dịu ngọt trôi êm

                     *

Hoa cỏ xanh, ngợp biếc xuân tình

Giấu ánh mắt, dao cau, sắc lẽm

Hồn nhiên cười, nghiêng nghiêng cằm lẹm

Rớt mùa xuân thiếu nữ tươi xinh ...

 

Nghe em hát, bài tình ca ngày cũ

 

Con sóng chạy, bên bờ sông ngập mặn

Cá biển vô tình, bơi lạc bến xa

Tiếng em hát, đưa chiều qua kẽ nắng

Rụt rè rơi trên áo váy nuột nà

                      *

Anh lang thang trên bến đời bươn bả

Thấy tiếng gió khua, trong nắng dật dờ

Lay góc phố, một đoạn tình chấp vá

Rớt bên đường, đờ đẫn một câu thơ

                      *

Nghe em hát, bài tình ca ngày cũ

Biết trôi xa điều may rủi, dại khờ

Còn không em? Một chuyện tình ẩn dụ

Trong nốt nhạc trầm, ngân lịm bơ vơ

                      *

Anh cứ đến, biết dù sao đi nữa

Còn nửa câu thơ bỏ dỡ hôm nào

Bao năm tháng cứ chần chừ lần lựa

Rớt đâu tình trong dấu nắng chênh chao

                      *

Em còn đó, bên góc tình dang dỡ

Cuốn quýt vội vàng, đằm thắm nhặt thưa

Dấu nỗi buồn và niềm vui, tránh trớ

Òa vỡ chiều, bùng nổ một ngày xưa ...

                                      V/16

Thơ gửi bạn 

          

    “Có những phút ngã lòng

                  Tôi vịn vào câu thơ mà đứng dậy”

                                           Phùng Quán

 

Kẻ thất chí, thời nào cũng có

Phải con gì có cánh đều bay ?

Diều nhờ dây hay là nhờ gió

Hay là nhờ số phận: Rủi-may ?

                  *

Anh khoe giỏi, là đang dấu dốt

Lớn đâu làm, việc nhỏ không xong

Ngồi ăn nhậu, mà bàn: Nhà dột...

Bệnh tỵ nanh, cách nói lòng vòng

                  *

Có chử ký, gạch ngang để đở !

Thì tự mình làm được những gì?

Có biết đâu, mà xem hay, dỡ ...

Cả cuộc đời, mê mãi, chép ghi !

                  *

Tạo  - Tìm  - Hay là chờ cơ hội

Biết bao giờ? Tôi – đến – Chúng ta

Buông tay rồi, bạn bè, xin lỗi!

Sống, xưa sao? Giờ mới gọi là ...

                  *

Phá cách gì đâu, chỉ là đứt gảy

Của cơ tầng văn hóa chìm sâu

Phanh ngực áo, trong chiều, gió nhảy

Cứ hoang sơ, mới gọi lần đầu ...

                  *

Bât mãn, đâu là anh nhìn thấy

Mà cái anh tâm tưởng trong lòng

Sóng ở đâu? Mà xôn xao vậy?

Tự gió đùa, trời đất, mênh mông !

                  *

Phá ý tưởng, khó hơn xây mới

Thôi nhậu bằng sức khỏe của mình

Đừng hoang tưởng, vẽ vời, cơi nới

Cuộc đời này, nhiều chổ, rộng rinh...

                  *

Đâu có ai ngồi hoài một chổ

Mà lấy đó, so sánh với đầu

Có hay không – Cái quan* ... thổ mộ

Thì còn gì ? Luẫn quẩn, được đâu!

                  *

Ngàn ước mơ, một đời thực hiện

Bỏ cái nào mà lấy cái nào?

Cái ẩn sâu, cái đang phô diễn

Có tuổi rồi, giảm giá làm cao!

                  *

Cứ nhìn đi, đời vẫn ngọt ngào

Nắng vẫn nắng, dù trời mưa gió ...

Vẫn đưa mùa nam, bấc, thiết thao

Kẻ thất chí, thời nào cũng có!

____________

* Cái quan định luận: Đóng nắp quan tài mới bàn chuyện thiệt hơn

 

Chông chênh

 

Giấu lòng, đắng đót truân chuyên

Chông chênh ký ức, bỏ quên bến đời

Sợi tình níu giữ rã rời

Đường quen, lối cũ rối bời hương xưa

 

Chùm hoa giấy trước sân nhà em

 

Sao cứ nở hoài như đếm tuổi

Của cô chủ nhà, đương nhóng nhánh mùa đi

 

Con đường đất đỏ, bao nhiêu năm gió bụi

Chợt sáng lên, trong trẻo tiếng em cười

Cành hoa giấy đong đưa, lời nhắn gửi người ơi!

 

Sống cho người ta ghét, người ta thương cũng dễ

 

Nhưng sống cho người ta cần sẽ khó hơn nhiều

Dẫu đã biết, đó cũng chỉ là ước lệ

 

Sao cứ loay hoay trong nắng xế quạnh hiu

Thôi hãy cố gắng là chính mình trước đã

Vững vàng đi, trong góc cạnh đa chiều…

 

Ngọn gió nam non líu ríu trên đồng

 

Nắng cạn ngày trên những ngọn dừa chấp chới

Biết nơi đó, ai còn có đợi

 

Một vệt ráng hồng, chiều muộn bến sông

Chân bước mỏi, sao lòng nghe khấp khởi

Tại ngọn nam non, lồng lộng thổi trên đồng…

           

Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận

(Tác giả gởi)

Nhấp Chén Trà Xuân - Trần Đức Phổ

 Nguyen Trung Paintings & Artwork for ...

 tranh nguyễn trung

 

Nhấp Chén Trà Xuân

 
Pha ấm trà ngon chiêu đãi khách
Hương bay phảng phất tóc trang đài
Nước xanh sắc lá xanh chồi nõn
Tay trắng màu hoa trắng búp nhài
Giọng nói ngọt ngào hơi gió sớm
Tiếng cười trong vắt giọt sương mai
Ân tình em rót từng chung ấm
Ta nhấp mùa xuân sắc vị đầy.
 .

Dạ Khúc Xuân

 
Bên song giai nhân ngồi bâng quơ
Mi cong còn vương buồn vu vơ
Tóc huyền buông lơi che gương nga
Môi nàng đâu thua chi hồng hoa
 
Đêm xuân cho lòng nàng lan man
Hoa hồng, hoa mai, hoa phong lan,
Đào phai… đua nhau dâng xuân hương
Cung đàn ngân nga thêm du dương
 
Trăng xuân bên thềm rơi nghiêng nghiêng
Côn trùng say mơ vui giao duyên
Sương bay mong manh như xiêm y
Đêm xuân! Đêm Xuân! Ô, mê ly!
.

Sau Bóng Mỹ Nhân

 
Ngõ vắng người về thấp thoáng xuân
Sao ta mường tượng bóng người thân
Cũng tà áo lụa bay phơ phất
Cũng những đường cong đẹp tuyệt trần
 
Dưới gót sen hồng sỏi nở hoa
Bướm xanh bướm trắng lượn bay, và
Bên đường chim sẻ kêu chiu chít
Nhớ buổi tan trường đã đón đưa
 
Có phải cố nhân đã trở về
Hay ta hồn mộng mối tình quê
Sau lưng bóng dáng giai nhân lạ,
Rồi ngấm men say chuyện hẹn thề?
 
Ngõ vắng người về ta ngó theo
Khung trời thơ mộng dáng người yêu
Cho ta hóa bướm, làm chim sẻ
Để được bên nàng hót líu lo.
 
Trần Đức Phổ 
(Tác giả gởi)

LỮ KHÁCH - Nguyễn Vũ Sinh

 NGUYỄN TRUNG - SÁU THẬP KỶ LOAY HOAY TỰ ...

 tranh nguyễn trung
 
 
LỮ KHÁCH

Khơi lên từ đống tro tàn
Ai nhen bếp lửa nhuốm vàng hoàng hôn
Nhìn mây giăng phủ bên cồn
Làng quê sương khói dập dềnh bến sông.

Thương người lữ khách chờ mong 
Con thuyền neo bến chưa thông sang bờ
Buồn trông sóng gợn nhấp nhô
Lao xao như tiếng hẹn hò bãi quê.

Giật mình lay tỉnh cơn mê
Nhìn lên xa ngái nẻo về mù tăm
Ru lòng hai tiếng dỗ dành
Trông mây mờ mịt xây thành đỉnh cao.

Hoài mong kỷ niệm dạt dào
Như trùng dương sóng dâng trào biển khơi
Buồn vui gom lại một đời
Cho mây gió quyện phương trời cố quê.

Nhìn bao cánh hạc bay về
Tưởng ngày tháng cũ chưa hề phân ly
Vẫy tay từ biệt kinh kỳ
Chân quay trở lại còn gì vui hơn.

Diên Khánh-22-2-2024
 
 
NỬA BẦU RƯỢU MỘT DÚM THƠ 

Nửa bầu rượu một bình trà
Thẩn thờ vơ vẩn hỏi hà cớ chi
Ngày sau cỏ mọc xanh rì
Tìm đâu ra rượu âm tỳ uống chui.

Lưỡi lè ra liếm vành môi
Thiếu hơi men gạo trần đời quê ta
Nửa yêu ma, nửa gian tà
Nhởn nhơ quanh cõi ta bà náu thân.

Chợ đời giành giật thị phần
Tranh rao bán mẹt da hầm lóc xương 
Nấp người phòng tránh tai ương 
Từ xa nghe vọng hồi chuông tín đồ.

Hoàn hồn nửa tỉnh nửa mơ
Nguyên bầu rượu một dúm thơ còn đầy
Trần gian ăm ắp rượu say
Người thân kề để tỏ bày sớt chia.

Diên Khánh-16-2-2024
 
 
NGÀY BÌNH YÊN 

Bầy chim nhỏ rủ nhau xây tổ
Dưới mái nhà ngói đã rêu phong
Cọng rơm rạ tha về lót ổ
Còn mùi thơm hương lúa ngoài đồng.

Sớm tinh mơ xao động vòm không 
Tiếng bầy chim ngân lời nhạc điểu
Quê bình yên dường như không thiếu
Nơi cuối làng vọng tiếng chim thanh.

Ngồi bờ sông thưởng khí trong lành 
Ta chắt chiu hít từng hơi thở
Nghe an nhiên vùng quê mình ở
Sớm ban mai màu nắng vàng hanh.

Diên Khánh-21-2-2024
Nguyễn Vũ Sinh
(Tác giả gởi) 
 
 

Chuyện Tình Vượt Biên - Trần Yên Hòa

    Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...