Thứ Tư, 4 tháng 5, 2022

Phần số - Phùng Hi

 Bí ẩn của 'Số mệnh' - Tân Sinh

 

Cha tôi kể rằng ông chỉ học đến lớp Ba trường làng, khi tôi cũng đang học lớp Ba tại trường tiểu học Hòa Do năm 1973. Cha đọc bài thơ "Trường học làng tôi" của Thanh Tịnh, bài thơ dài, dễ nhớ, khổ cuối rất buồn:

Năm nay thôi học ở trường quê

Nhớ lại lòng tôi cảm nặng nề

Những buổi thu sương buồn ảm đạm

Trống trường vang dội phía sau đê.

Cha đi lính, bị thương ở mắt cá chân, giải ngũ năm 1969. Sau đó ông theo học khóa y tá ở Quân y viện Nha Trang rồi ra dân sự làm "y tá liên gia" khu phố Mỹ Ca, Cam Ranh. Ông nổi tiếng với phác đồ điều trị bịnh lậu cho lính và gái bán hoa, thứ bịnh hoành hành một thời ở miền Nam Việt Nam. Tôi nhớ mẹ từng giận dữ khi cha ấn vô mông một thiếu phụ khá lâu để dò chỗ tiêm thuốc. Ngoài nghề y tá, cha còn kiêm thêm công việc đánh máy thuê.

Thứ Hai, 2 tháng 5, 2022

những buổi chiều arizona - Thơ Nguyễn Thanh Châu

 Có thể là tác phẩm nghệ thuật

 
những buổi chiều arizona
 
 
chiều arizona
hừng hực trời đổ lửa
nhưng mỗi cây cọ vẫn đứng ung dung
nhưng mỗi cụm xương rồng vẫn tươi tốt
đâu như ta
vàng vọt nỗi nhớ người
thất thểu bước giữa phố phường lạ mặt
lòng ráo hoảnh ngậm ngùi
thèm sao những giọt nước mắt
những giọt nước mắt của ngày đầu hôn phối
những giọt nước mắt của đêm cuối chia tay
chắc hẳn em còn nhớ
cuộc ra đi nào không xót xa
dẫu là tự nguyện…
 
chiều arizona
khô khốc từng cơn gió
chẳng khác gió lào nơi quê hương ta
thổi xơ xác
thổi hanh hao
ôi. một mùa hè nào nghiệt ngã
những người thân. những bạn bè ta gục xuống hàng hàng
cho cuộc chiến tàn tệ
cho cuộc chiến già nua
có thể nào em quên
những ngày cuối tháng tư tang tóc
thổi ta đi từ cơn gió đỏ điên cuồng
thổi ta đi qua biết mấy tầng địa ngục
đói. rét. nhục hình
ta chẳng còn ta. thân tàn ma dại
em có là em. nhạt phấn phai hường
đeo đẳng mỗi phận người khốn đọa…
 
chiều arizona
dạn dày bước luân lạc
đất lạ. xa xăm. trời sa mạc
ngó quanh những hồ nước cạn lờ
những đồi núi trọc
bao dung ta xế buổi điêu tàn
bao dung ta hết thời lỡ vận
xin cám ơn
xin cám ơn đời. ta vẫn sống
lạ thường sao buổi chiều nay
một cơn mưa bất chợt
hiếm hoi như ân sủng của đời
hiếm hoi như nụ cười em hồn hậu
mưa
mưa làm ta nhớ đến quê nhà
biết bao giờ…

Nguyễn Thanh Châu
(AZ, USA)

đi nuôi tù "cải tạo" - Hồi ức Xuân Lan

Trại Tù Cải Tạo Hàm Tân 1984 - Video - Hưng ViệtCao Niên Việt Hạc: THĂM NUÔI TÙ CẢI TẠO

 

Từ nhiều năm nay tôi đã được đọc nhiều bài viết vinh danh những người vợ người mẹ đã gian lao khổ cực đi – gọi là đi tiếp tế — nuôi những người thân yêu bị tù đầy tại phương Bắc. Những người đàn bà can đảm này rất đáng được vinh danh nhưng lại ít có bài viết ra những thiên phóng sự đẫm nước mắt kể lại những bước đường đầy chông gai, bão táp mà người đi tiếp tế đã trải qua.

Đến nay, tuy trí nhớ đã có phần suy mòn theo năm tháng, tôi vẫn muốn viết lại ký ức chưa phai mờ của những chuyến đi nuôi người thân bị giam giữ tại các nhà tù ở miền Nam và miền Bắc Việt Nam sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975.

Bến Tắm - Truyện Y Ban

Hành trình đi tìm sơn nữ ... tắm tiên - Nam NGUYEN

 

Làng tôi có một cái bến tắm ở chỗ gấp khúc của con sông Nghèn. Nơi ấy nước trong vắt và cá mương thì nhiều vô kể. Ngày trời trong sóng lặng, mặt sông như nằm dưới một trận mưa rào, nhâm nhi bong bóng.

Bến tắm có ba bậc đá, vỏn vẹn ba tảng đá hình vuông, mỗi chiều rộng một sải tay. Mặt đá phẳng, mịn. Lên hết ba bậc đá là một bãi đất lùm lùm mọc đầy cỏ mật. Một cây đa già đứng bên rìa bãi cỏ gốc cây hõm vào một lỗ hình lòng thuyền đủ cho một người ngồi ôm gối.

Năm ấy tôi lên mười nhưng người nhỏ choắt như một đứa trẻ sáu tuổi. Và nổi tiếng nhát gan. Trưa bóng tròn tôi ngồi trong lòng thuyền nhìn làng tắm. 

Ba Mươi Tháng Tư Thế Võ Lật Bánh Tráng - Truyện Cung Tích Biền

 

huc-do-dinh-4145



1

Biến cố Ba mươi tháng Tư 1975 là một cuộc trần ai, Lật bánh tráng. Một này lật úp trọn vẹn. Một kia lật ngửa, trần trụi, phô bày toàn thể cái Không-thể-giấu-giếm, của nó.

Có người nói rằng, “Cuộc chiến Bắc Nam chấm dứt, kẻ thắng người thua đều là kẻ bại trận.” Nói vậy e không đúng lúc, ra cái điều ngụy quân tử; nhất là câu phát ngôn ấy của người bên “Hốt hết nhà cửa tiền vàng của người thua trận; đốt trụi sách vở; lùa người đưa vào trại tù; triệt tiêu cái tình huynh đệ Bắc-Nam; không một tỏ ra cao thượng nào tìm thấy, nơi kẻ gọi rằng chiến thắng.”

Cải tạo mười ngày - Truyện Trần Yên Hòa

Trại học tập cải tạo tại Việt Nam sau năm 1975 - Hình Ảnh Lịch Sử - Bộ sưu  tập Hình Ảnh Lịch Sử Việt Nam và Thế Giới  

 

 

 

Soại chuẩn bị đồ đạc để đi trình diện học tập. Anh thầm nhủ: Mình phải đi sớm một chút, "ăn cổ đi trước lội nước đi sau". Phải cố gắng đi sớm để được ghi tên học tập sớm, còn biết bao nhiêu chuyện phải về sớm để lo, nhất là Nại Hiên đã mang các con về quê, đã hơn nửa tháng rồi mà anh không có tin tức gì cả. Mới "giải phóng", đường bộ chỉ có xe đò, xe lửa chưa hoạt động trở lại, bưu điện cũng chưa có nốt, nên đâu có phương tiện gì mà nhắn tin. Cũng đành, chứ biết làm sao?
Anh xếp hết mấy bộ đồ bỏ vào cái bao nhựa, mang đôi giày cũ, đem theo đôi dép nhựa, hai cái khăn lau mặt, một bàn chải đánh răng, một hộp kem nhỏ, một bánh xà phòng. Cái mền đã rách thủng mấy lổ, cái mùng nhà binh và năm ngàn đồng. Thế là đủ. Tiền anh để ra hai xấp, một xấp mười ngàn gởi về cho Nại Hiên, một xấp năm ngàn anh bỏ trong bóp.
Anh xếp cái mền cũ và cái mùng nhà binh bỏ vào trong một cái bao nhựa khác. Thế là xong. Đó là hành lý anh sửa soạn cho việc đi trình diện học tập mười ngày. Anh bước ra và khóa cửa lại cẩn thận. Xong anh mắc cái chìa khóa bên cạnh rồi bước xuống lầu. 

Có cô gái ngồi bên cửa sổ - Truyện ngắn Di

 

DiTôi cởi quần áo và nhảy múa. Trong bóng đêm, chỉ thi thoảng mới có một vệt ánh sáng lướt dọc qua, một ánh đèn pha, một vì sao rơi, tôi mới thoáng thấy khuôn mặt anh. Đôi mắt anh lấp lánh, không phản chiếu bất cứ một điều gì. 

Chuyện Tình Vượt Biên - Trần Yên Hòa

    Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...