Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2024

nợ ở Sàigòn - Nguyễn Nam An

 30 Photos of 1980s-1990s Saigon - Saigoneer

nợ ở Sàigòn

 

anh kế toán trưởng cho mượn sáu ngàn
trước ngày hành quân hết lương tiêu đỡ
chiều ba mươi xưa đơn vị về bá thở
tháng tư hết rồi! giặc phục kích đường đi
từ dạo đó nhớ về thêm nợ nhiều khi
nợ chị tiền cơm, nợ em trái ổi
qua mấy mươi năm kéo dài thêm tội
sáu ngàn ngày xưa chưa có dịp trả anh!

ở một nơi yên lành thằng lính nhớ lại ngày xanh
ơn nghĩa chị anh trong ba lô khổ
của tuổi trẻ những ngày thua lỗ
nhưng xanh màu xanh lúc nhớ tội ngày xưa
349 Trương Tấn Bửu về chưa
chiều qua anh ngồi nhớ em lúc đó
chiều cơm một mình anh nghe đời gió
trống bề xưa mà lạnh đến chiều nay

 

anh kế toán trưởng đưa sáu ngàn cầm tay
thua chạy quên trả một ngày mất nước ! ./.

 

nguyễn nam an

(Tác giả gởi)

Chuyến Về - Trần Yên Hòa

Vời vợi bóng quê - Báo Nam Định điện tử
 

Nhìn lạ, lạ hoắc lạ huơ, lạ như chưa gặp một lần nào, nơi chốn nầy, nơi chốn mà Nhự vẫn hằng nhớ tới bằng những giấc mơ mộng tưởng, nơi chốn mà suốt ba năm anh ấp ủ một cuộc trở về, trong đó có Đông Ngạn, có Hậu, có những bạn bè thân. Bây giờ thì Nhự chạm trán với nơi chốn ấy, thành phố với những dòng xe, dòng người bất tận.

TÀU ĐÊM - Trần Thanh Cảnh

 tàu đêm

 

Thiếu uý Luyện, Trung đội trưởng ở đại đội tôi cưới vợ.

Đại đội tôi là đơn vị độc lập, trực thuộc trung đoàn nên đại đội trưởng có quyền cho phép lính về tranh thủ. Nhà tôi ở Bắc Ninh, gần quê Luyện. Đại đội trưởng bảo: “Thôi, cho mày về tranh thủ, chịu khó đạp xe sang ăn cưới, thay mặt cho đơn vị chúc mừng nó!”

Mấy Tuổi Xa Người - Nguyễn Vĩnh Long

 Ngắm các tác phẩm trong 'GHIM' của hoạ ...

 tranh nguyễn sơn

 

Người đàn bà tóc búi cao, cổ thon dài tuy trang điểm nhẹ vẫn không che dấu được nét đẹp mặn mà một thời son trẻ. Sau vài cử chỉ khách sáo ban đầu, tôi dần nhận ra ánh mắt và nụ cười quen thuộc dù đã bốn mươi năm. Thời gian lướt nhanh thoáng chợt, đã bốn mươi năm, làm sao không thay đổi mặt người! Tôi cũng lúng túng, cố xóa đi khoảng không gian ngượng ngập ban đầu:

HẠ THƯƠNG - NGUYỄN VŨ SINH

 Nguyen Trung | Widewalls

tranh nguyễn trung
    
 
HẠ THƯƠNG 

Trời mù sương hay chỉ giọt sương
Hạt sương chờ vỡ buốt miên trường
Để mai nắng sớm rồi tan biến
Còn đọng trên cành giọt nước tuôn.

Trời mù sương hay chỉ giọt sương
Sao mây trôi nhìn hiu hắt buồn
Chờ ngày nắng rạng mây tan biến
Ánh dương hồng rực sáng muôn phương.

Trời mù sương hay chỉ giọt sương
Sao giấu vào đêm những giọt buồn
Sương run vỡ như lòng thổn thức
Mắt ai buồn lệ đẫm sầu vương.

Thương sao màu nắng ấm sân trường 
Áo trắng vờn bay ngùi luyến thương 
Mai đây ai kẻ sầu xa xứ
Chú ve buồn hát khúc ly hương.

Trời mù sương hay chỉ giọt sương
Nhìn sương rơi đời thấy vô thường
Đừng khơi thêm suối tuôn hồ lệ
Xin nhỏ đời nhau những giọt thương.
(Diên Khánh-12-6-2024)

 
RU TÌNH ĐÔI KHI BẰNG NƯỚC MẮT 

Ru tình đôi khi bằng nước mắt 
Lời con tim ngỡ đọng bờ mi
Thuở ban sơ se duyên tơ tóc 
Tình trăm năm chẳng thể hồ nghi.

Quãng đường dài đôi lứa bước đi
Nề chi sương phong ba bão táp 
Có sá gì chút hơi nắng rát 
Chung tay xây đắp mái đời ta.

Cùng sánh vai về phía quê nhà 
Nơi ta ở xóm làng yên ả 
Ngỡ thảo dân không hề mặc cả
Thốt ra lời lề thói điêu ngoa.

Vòng thời gian giờ đã cỗi già 
Sợi tóc trên đầu nay chớm bạc 
Tình trăm năm vẫn không đổi khác 
Ru lòng ta hát khúc thương ca.


Nguyễn Vũ Sinh 
 (Tác giả gởi)

Phố mới - Lê Thanh Hùng

 Nguyễn Trung | họa sĩ Việt Nam

tranh nguyễn trung

 

Phố mới

Con sáo sang sông, không bay mà đậu

Nuối tiếc gì vạt rau đắng xác  xơ ?

Tiếng con chào mào, thiết tha chỉ dấu

Giọt, giọt rơi, kín cả những giấc mơ

                   *

Làng lên phố, bao người đi, kẻ ở

Cái mới tràn về, phố vắng xôn xao

Dòng sông nhỏ, hai bên đều lỡ

Bãi cát xưa, còn lại giấc chiêm bao ...

                    *

Góc phố nhỏ, vẫn ngọt ngào hương bưởi

Bến đò xưa, giờ đã có cây cầu

Cánh hoa tím, miệt mài trôi phía dưới

Sao lâu rồi, không có đám đưa dâu ...

                     *

Bay đi con sáo, khát đời cao rộng

Sóng vỗ bến sông, tự thuở hồng hoang

Mưa tháng chín, trãi ngập thềm, bong bóng

Đã thương nhau, tiếc cả những lối mòn

                       *

Sao im ắng, trong thẩn thờ ngạo nghễ

Lặng lẽ bên thềm, đồng vọng ban mai

Mắt nhớ mắt, nhẹ khép hờ như để ...

Môi nhớ môi, lồng trong tiếng thở dài

                        *

Bay đi sáo, để làng lên phố mới

Rạo rực làm sao, hối hả nhịp đời

Như sóng trên sông, chưa hề phải đợi

Cứ đổ bờ, theo con nước đầy vơi ...

                                       V/2015

                

Tiếc ...

Thâu đêm sao tiếc, kiệm lời?

Vin tay bẻ, nhánh hoa đời ngày xưa

Chiều nào nắng, sáng nào mưa

Mở bừng mắt dậy, người đưa thiệp hồng ...


Làng cũ

Em qua, lóng lánh tinh khôi

Sáng xanh sắc cỏ, núi đồi quanh đây

Chậm chiều, đổ nắng tràn ngày

Bâng quơ, sợi cỏ trên tay, cầm về

 

Đêm thiếu phụ

Đêm thiếu phụ, giũ hồn trăng khuyết

Bên hiên xưa, gió đổ dập dồn

Tàu chuối nhịp thời gian mê miết

Rụng mơ tình, gõ trượt mái tôn

                      *

Vòng sống khép, xui chiều mở đóng

Vẫn hồn nhiên như tuổi trâm cài

Điều gì đến bến bờ ảo vọng

Sao ví dầu ... dù có một mai ...?

                      *

Đêm quanh co, chất chồng gối mộng

Nghe thời gian chầm chậm bên giường

Chiếc lá, giấu giữa trời lồng lộng

Thẩn thờ rơi, phai nhạt làn hương

                      *

Thôi buông hết, bao điều chấp chứa

Vỡ toang chiều, sống lại đôi mươi

Quên ... đắm đuối, chưa hề chọn lựa

Bùng nổ đêm, trong vắt tiếng cười ...

 

Từ khi thấy cho đến hiểu được sự kiện

 

Để chứng minh và giải quyết sự kiện

Là những hố sâu, tầng nấc cách vời

 

Từng cảm giác biến động, khi cái nhìn thay đổi

Để dò dẫm, trong điểm mù xã hội

Cố kết niềm tin, bước qua từng khe hở cuộc đời

 

Em gấp vội trang đời, tuổi bốn mươi

 

Gói dĩ vãng trong cái nhìn trúc trắc

Miền ký ức, đan cài thưa nhặt

 

Đẫm một màu trăng năm cũ trêu ngươi

Lơ đãng gió lay tấm màn trống trải

Đổ xuống thềm sương từng giọt khóc cười

 

Những cái anh đang có, em chưa hề cần

 

Những cái em cần, thiệt tình là anh chưa bao giờ có

Nên ngượng ngịu trong chiều, nhìn nắng chảy châng lâng

 

Muộn chiều rồi, ngồi đối diện với nhau

Anh lặng lẽ giấu cái nhìn đắm đuối

Kìa ráng đỏ phía hoàng hôn cũng đã bợt màu…

 

Lê Thanh Hùng

Bắc Bình, Bình Thuận

(Tác giả gởi)

Chuyện Tình Vượt Biên - Trần Yên Hòa

    Sau ngày tan hàng, dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, lạng qua lạng quạng không biết làm gi để kiếm sống. Ngày trước, nhân viên, công...